Phát biểu cảm tưởng về tác phẩm Tình cờ viết nhân buổi mới về quê

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phát biểu cảm tưởng về tác phẩm Tình cờ viết nhân buổi mới về quê phải ko Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài tập khác tại đây => Giáo dục

Đề bài: Hãy bộc bạch suy nghĩ của anh / chị về bài thơ này nhưng Ha Ji-joong viết nhân dịp anh đấy mới trở lại.

Ví dụ Bài 1

Lúc tôi về nhà, tôi cảm thấy như đang ở nhà

He Zhizhong (659-744), quê ở Guican, sinh ra tại Vĩnh Hưng, Nhạc Châu (nay là huyện Qianshan, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc). Ông nhận bằng tiến sĩ năm 695 và làm quan ở Trường An hơn 50 năm. Tài năng và đức độ của ông đã khiến vua Yang Xuantong vô cùng kính trọng. Ha Ji-jung, 85 tuổi, trở về quê hương sinh sống và mất chưa đầy một năm. Bài thơ này được anh viết một cách tình cờ lúc về quê, được sáng tác lúc lần trước tiên đặt chân tới quê hương.

Bạn đang xem: Phát biểu cảm tưởng về tác phẩm, một dòng chữ viết tay trùng hợp trên đường về nhà

Lúc còn trẻ, lúc về già giọng vẫn vậy, nhưng điệu đà đã khác. Những đứa trẻ trông kỳ lạ và ko chào. Q: Khách chơi ở đâu?

(Fan Siwei dịch)

Cả bài thơ phản ánh chân thực một con người đã mất từ ​​lâu, lúc mới về quê, tâm trạng phức tạp, vui buồn lộn lạo, trình bày tình cảm sâu nặng của thi sĩ đối với quê hương.

Tên tự Hán của bài thơ này là “Trở về quê hương”. Tình cờ có tức là ghi trùng hợp. Nhân tiện, vì tác giả ko có ý định làm thơ. Còn về lý do vì sao tôi ko có ý định viết nó, tôi sẽ hiểu nó sau lúc đọc bài thơ. Tác giả kể rằng lúc anh trở về làng, anh ko gặp bằng hữu hay người thân trong gia đình tới đón, nhưng là một nhóm trẻ em đang chơi. Đó là lý do – và lý do luôn có thực chất trùng hợp, khiến tác giả trùng hợp xuất hiện và viết nên bài thơ.

Nhưng nếu chỉ là một lý do trùng hợp thì bài thơ này ko thể hay, cảm động được, đằng sau đó là tình cảm quê hương nhưng thi sĩ đã kìm nén bao năm, giờ cần phải thổ lộ. Tình yêu đó giống như một cây đàn guitar được kéo tới sâu nhất, rung động và vang vọng và khóc lúc chạm nhẹ.

Phép đối ở hai câu đầu cho thấy chất thơ sắc sảo của tác giả:

Tôi nhớ gia đình Tiểu Lý, ông già hình sao, âm đỏ bất lộ, xấu xa hưng suy.

(Lúc còn trẻ, lúc về già giọng vẫn thế, nhưng điệu đà đã khác).

Ở câu mở đầu, tác giả mô tả ngắn gọn cuộc sống của mình bằng tiếng Quan Thoại lúc đi làm ăn xa, bước đầu bộc lộ tình cảm của mình đối với quê hương.

Câu thứ hai là sự mô tả của tác giả về bản thân: mùi mẫn, man mác. Thi sĩ sử dụng một cụ thể thay đổi, mái tóc (tà mano) để làm nổi trội yếu tố ko thay đổi là tiếng nói quê hương (mùi mẫn) ​​để làm nổi trội ý tưởng: tuy dung mạo đã lỗi thời. Kinh đô vạn thọ đã 100 năm có nhiều thay đổi, nhưng cốt cách bên trong vẫn là của người dân quê hương.

Hai câu cuối:

Nhi tử cùng ý kiến, ko có hiểu biết lẫn nhau, Tiêu vẫn: khách khí từ hỗn đản?

(Trẻ ko chào hỏi: Khách chơi ở đâu?)

Năm mươi năm xa quê hương, nay trở về nhà, thi sĩ thấy đứa con duy nhất đang nô đùa, chạy nhảy. Điều này chứng tỏ ko có nhiều người bằng tuổi anh. Thời đó, nếu tình yêu sống tới bảy mươi tuổi thì được xếp vào loại “Gu Zaxi” (xưa nay hiếm – một thuật ngữ Đỗ Phủ dùng). Giá như một số ít còn sống, liệu có người nào trông thấy thi sĩ? ! Điều trớ trêu là, sau bao nhiêu năm xa cách, nay trở về nơi chôn nhau cắt rốn, thi sĩ lại được “đón nhận” như một người xa lạ! Tình huống này tạo ra một cảm giác hài kịch thoáng qua sau lúc thi sĩ tự sự nỗ lực giữ cho thi sĩ khách quan và điềm tĩnh.

Nói tới tử sinh, Khuất Nguyên có hai câu nói nổi tiếng: Hồ Tử Tất Thúc Kiếm, Quyền Diệu Quy Cửu Lam. (Cáo chết hóa núi, chim mỏi bay về cố tri). Động vật là thế này, chưa nói tới con người! Qu Nguyễn dùng ẩn dụ để khẳng định một quy luật tâm lý vĩnh cửu. Đơn giản và dễ hiểu hơn, người xưa nói: Lá về cội. Tới tuổi trưởng thành, mọi người phải rời quê, mưu sinh khắp nơi vì hoàn cảnh khó khăn. Lúc về già, già yếu, người nào cũng muốn dành cả quãng đời còn lại của mình trên quê hương vì ko nơi nào no ấm bằng nơi mình sinh ra và lớn lên. Ngay cả lúc trở thành quan chức cấp cao trong triều, Hà Chí Trung cũng ko ngoại lệ.

↪ Xem thêm: Lúc tôi viết một bài luận trùng hợp lúc tôi về nhà

Bài mẫu 2

Bài văn mẫu ngắn gọn nhất nhưng em viết nhân dịp về nước

Thi sĩ He Zhizhong là một thi sĩ bỏ nhà ra đi từ nhỏ, nỗi nhớ quê hương luôn túc trực trong tim.

Bài thơ “Viết ở nhà” là dòng xúc cảm chân thực, nghẹn ngào của tác giả lúc về quê cũ, nhìn cảnh quê hương ngày càng thay đổi nhưng lòng càng thêm dịu dàng.

Bài thơ này dạt dào xúc cảm của một người con xa quê nhưng trong lòng luôn đầy ắp nỗi nhớ. .Những nỗi nhớ luôn tiềm tàng trong lòng người lữ khách. Đó là tiếng lòng thổn thức của tác giả lúc mặt trời lặn trở về nơi chôn rau cắt rốn.

Ở những câu trước tiên, người đọc cảm thu được sự rộng lớn của ko gian và thời kì dài, có thể thấy tác giả He Zhizhong đã trải qua thời kì xa quê hương rất nhiều.

Cuộc sống vất vả, bươn chải nơi phương xa khiến con người ta luôn muốn trở về chốn bình lặng, thân thuộc. Sau bao nhiêu năm công việc ở nước ngoài, lòng tác giả luôn hướng về quê hương với những người bạn xưa.

Lý gia thiếu gia, lão gia (lúc còn nhỏ, lúc về nhà)

Một bài thơ trình bày sự đối lập giữa đi và về, già và trẻ, cho thấy thời thế đã thay đổi bao nhiêu, đồng thời trình bày sự xa cách trong khoảng thời gian dài của tác giả với quê hương.

Trong một bài thơ, tác giả đã sử dụng sự đối lập đáng thương, trình bày sự tiếc nuối của con người lúc thời kì trôi qua ko đợi người nào. Thời kì là thứ qua đi mãi mãi và là một trong ba thứ quý giá nhất của đời người.

Đoạn thơ chính là sự đau xót, xót xa, xót xa của tác giả trước sự thực bình ổn của cuộc đời. Trình bày sự tiếc nuối cho quá khứ, những thứ đã qua, vuột khỏi tay tác giả.

Mùi thơm lạ, vị khó chịu

Trong câu thơ này, tác giả bộc bạch sự khẳng định về những điều bình ổn trong lòng. Tiếng nói và thói quen của quê hương vẫn ăn sâu vào lòng tác giả và ko hề thay đổi.

Xem thêm:   Chuyển động cơ học là gì? Tính tương đối của chuyển động và đứng yên - Vật lý 8 bài 1

Đoạn thơ trình bày nỗi niềm đau xót, xót xa của tác giả lúc về quê, thấy quê hương thân yêu, thấy những đứa trẻ thơ ngây buột mồm hỏi anh ở đâu là khách.

Trẻ hiểu nhau, tính cách ko hợp nhau Vấn đề nhỏ: khách là người nước ngoài (trẻ hỏi khách chơi ở đâu nhưng ko chào?)

Được viết nhân dịp tác giả về quê mới, Hà Zhizhong trình bày nỗi nhớ da diết của tác giả lúc được trở về quê hương của những kỷ niệm tuổi thơ.

Bài thơ là một cú sốc mạnh mẽ đối với tác giả sau bao năm xa cách trước cuộc sống nơi quê hương thay đổi.

Ví dụ Bài 3

Nhận thức về tình yêu của Ha Ji-jung sau lúc trở về Trung Quốc

Con người luôn mang trong mình một nỗi niềm thượng cổ, mang một nỗi sầu muộn, tức là cảm thấy sự tầm thường và hữu hạn của chính mình trước ko gian và thời kì vô hạn. Thời kì là tuyến tính, nó trôi đi mãi mãi, và nhìn lại, bạn sẽ cảm thấy mình già đi. Xa nhà, lang thang khắp nơi, trở về nhà, nơi đang xắt rau, và chợt thấy mình như một người xa lạ – nỗi buồn đấy. Với cảm hứng tương tự, bài thơ Hồi hương của những bức thư hỗn loạn của Hà Zhizhong đã làm xúc động bao thế hệ độc giả.

Thiếu gia nhà họ Lý, lão đại

Mùi lạ, khó chịu

những đứa trẻ tương tự, ko tương thích

Câu hỏi phụ: Người dùng nước ngoài?

Chính ở nhan đề bài thơ đã nói lên niềm xúc động dâng trào của tác giả lúc trở về mảnh đất nơi mình sinh ra nhưng gần như cả cuộc đời mới trở lại. Cảm giác nhớ nhung luôn túc trực trong lòng tác giả, nhưng đứng trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình, cảm giác đấy ko thể kìm chế được trào dâng:

Thiếu gia nhà họ Lý, lão đại

(lúc bạn còn trẻ, lúc bạn già)

Có người nào sinh ra và lớn lên nhưng ko nhớ quê hương da diết. Nó dường như đã trở thành ko khí riêng của vùng đất này, của quê hương này, in sâu vào tiềm thức, tiềm thức của mỗi người. Thật tiếc lúc xa quê hương, vì cuộc sống và sự nghiệp của mình, tôi đã dần già đi và rời bỏ chiếc giường đấy. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi chợt thấy mình như một người qua đường, đứng ở quê nhà nhưng lòng vẫn nhớ quê da diết. Và niềm khát khao đấy, vùi dập cái thiêng liêng như một vị thánh lười biếng, quay trở lại nhiều lần trong thơ ca. Ở đây, Hạ Tri Chương cũng ko ngoại lệ. Nỗi nhớ quê hương đã trở thành nỗi đau túc trực trong lòng tôi. Quê hương trong bài thơ là quê ngoại. Khoảng cách giữa các tác giả ko phải là 3 hay 15 năm nhưng là hơn nửa thế kỷ, tức là gần như cả đời người. Đúng tương tự, cuộc sống ở Trường An bận rộn, ồn ĩ và giàu có. Dù tên tuổi có thành công tới đâu, non sông, dòng máu và tâm hồn của ông vẫn ko thay đổi. Ko có gì đớn đau hơn là “chia ly”. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng việc được về quê cuối đời là một thú vui lớn đối với tác giả.

Tuổi xanh ra đi mãi mãi. Tác giả ở đây, xa quê lúc còn trẻ, tóc bạc trở về. Đó dường như là cả một sự đau buồn lúc tôi được sinh ra và phải rời nơi này tới một vùng đất mới. Nhưng dù dòng chảy thời kì ko mở đầu thì ko người nào có thể chảy mãi, dẫn tới tóc bạc, da dẻ, thân phận đều thay đổi. Nhưng thực chất hồn quê vẫn tồn tại.

Mùi lạ, khó chịu

(Tiếng nói dân tộc vẫn thế, nhưng điệu đà đã khác)

Tiếng nói và giọng quê ko thay đổi, đây chẳng phải là nỗi nhớ quê hương của mỗi người sao? Quả thực, truyền thống văn hóa của gia đình, quê hương ko dễ gì thay đổi. Nó đã ăn sâu vào máu thịt và tâm hồn của tác giả. Lí Bạch xa nhà từ nhỏ lên đường đi tranh đấu, nhưng ánh trăng quán trọ đã gợi lên trong anh những kỉ niệm quý giá nhất về quê hương, ánh trăng đã đánh thức thời kì gắn bó trong nôi. Hạ Tri Chương cũng vậy, người sinh ra và lớn lên trong tình mến thương vô điều kiện của cha mẹ và quê hương, chỉ có kẻ bất hiếu mới nhắm mắt nhắm mũi quên gốc.

Nhưng một nghịch lý đã xảy ra ở nhà:

những đứa trẻ tương tự, ko tương thích

Câu hỏi đùa: người dùng nước ngoài?

(đứa trẻ ko chào

Q: Khách chơi ở đâu? )

Đủ thời kì để quên đi kiếp người. Và ở đây, vẫn tồn tại một con người trung kiên, thủy chung và rất mực yêu quê. Sau những tiếng cười ồn ĩ của lũ trẻ, lòng tác giả ko khỏi có chút bối rối. Trong mắt lũ trẻ, tôi là một người xa lạ, và đó là sự thực, vì lúc anh rời quê hương, chúng đã ko còn ở đó. Đằng sau nụ cười tinh nghịch của đứa trẻ là những giọt nước mắt vừa đau xót vừa vui sướng. Tôi là một người lạ! Xa quê cả một đời người mới về, dẫu xa lạ với con cháu vì chúng tôi đã quá thân thuộc với quê hương. Thi sĩ hạnh phúc hơn bao giờ hết lúc được đứng trên mảnh đất quê hương và thực hiện tâm nguyện “sống chết có nhau cho quê hương”. Tình yêu này thật đẹp và thật thiêng liêng! Chỉ những người thực sự yêu quê hương mới tiếc nuối cảnh tượng tương tự. Nước mắt chảy trong, trào dâng và âm ỉ trong lòng người con xa quê.

Với tình yêu quê hương non sông, tác giả gợi lên trong lòng chúng ta những tình cảm thiêng liêng đối với quê hương và những nghịch lý của cuộc đời. Để rồi cái “nỗi buồn cổ nhỏ mang tâm hồn” ám ảnh ta suốt.

Dưới đây là tổng hợp 3 bài văn mẫu Suy ngẫm về những bài thơ của Ha Zhichang viết lúc anh đấy trở về nhà Tuyển tập Văn Trung Học Cơ Sở Sóc Trăng hi vọng bài viết này có thể giúp các em có một bài văn mẫu lớp 7 hay và viết cảm nhận của mình nhé!

Những bài văn mẫu được tuyển lựa nêu cảm tưởng về tác phẩm hay nhất và được viết ngẫu hứng lúc trở về Trung Quốc giúp các em học trò lớp 7 tham khảo.

Nhà xuất bản: cungdaythang.com

Thể loại: Giáo dục


Xem thông tin chi tiết

Nguồn:cungdaythang.com
Phân mục: Giáo dục

#Phát #biểu #cảm #nghĩ #về #tác #phẩm #Ngẫu #nhiên #viết #nhân #buổi #mới #về #quê