Hồ Trâm Anh – Lựa chọn ẩn náu trong âm nhạc

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Hồ Trâm Anh – Lựa chọn ẩn náu trong âm nhạc phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. …

am nhac cho the he tre

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Hồ Trâm Anh – Lựa chọn ẩn náu trong âm nhạc phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm tri thức chơi game, review game khác tại đây => Giải trí

Dù lựa chọn sống giữa hai số phận: vừa là chuyên gia làm việc tại Bộ Ngoại giao, vừa là nhạc sĩ indie nhưng nguồn cảm hứng sáng tác của cô vẫn luôn dồi dào. Trong khu vườn âm nhạc đầy màu sắc, cô cũng đủ vui vì được tự do trồng trọt, ko ngừng thử nghiệm. Đằng sau những ca khúc khám phá toàn cầu nội tâm sâu thẳm tưởng như u uất là cả một niềm khát khao kết nối. Ko vội chạy theo ánh hào quang từ đám đông, Hồ Trâm Anh nhẫn nại thắp sáng niềm tin bên trong mình bằng âm nhạc.

Thử thách trước tiên lúc Hồ Trâm Anh trông thấy ham mê của mình là gì?

Ở độ tuổi 12-13 lúc tôi chưa đủ trưởng thành để hiểu những gì tôi muốn truyền tải. Công nghệ và nền tảng là những thử thách trước tiên, buộc tôi phải đào sâu hơn và tìm ra con người thật của mình? Nội dung tôi muốn truyền tải là gì? Và mỗi ngày điều đó càng trở thành rõ ràng hơn.

Lúc bạn 12-13 tuổi và hỏi những câu hỏi tương tự, bạn có cảm thấy choáng ngợp và độc thân ko?

Từ lúc còn là một đứa trẻ, tôi đã có ít bạn hữu. Tôi cũng có một vài người bạn chơi nhạc, nhưng ko người nào có cùng câu hỏi với tôi vào thời khắc đó. Lẻ loi luôn túc trực, khó tránh khỏi. Cuộc nói chuyện đó chỉ có tôi và chính tôi. Nói được một phần thì có rất ít người diễn tả, chưa chắc mọi người đã hiểu nên tôi phải tự xoay xở.

Có vẻ như từ Nhà Thiếu nhi, bạn ko học thêm một lớp nhạc nhiều năm kinh nghiệm nào nữa?

Tôi ko đi học ở trường âm nhạc. Trước nhất tôi cũng nghĩ tới điều này, nhưng thực tiễn ở Việt Nam ko cho phép tôi theo tuyến đường âm nhạc nhiều năm kinh nghiệm để có một sự nghiệp ổn định. Dòng nhạc tôi muốn theo đuổi quá đặc trưng, ko dành cho đại chúng. Nếu vậy, làm thế nào tôi có thể tìm thấy chỗ đứng của mình và sống với nó? Kiếm tiền và danh vọng cũng ko phải là điều tôi tha thiết nhưng mà chọn học một nghề khác để kiếm tiền và ổn định.

âm nhạc cho thế hệ trẻ

Và vì vậy bạn quyết định trở thành một nhạc sĩ “bán thời kì”?

Điều đó có thể là khả thi trên danh nghĩa, thậm chí được xem như một nhạc công nghiệp dư. Vì tôi ko dành tất cả cho âm nhạc. Tôi vẫn có những nghĩa vụ hàng ngày phải hoàn thành trong các lĩnh vực khác. Đổi lại tôi ko cần thỏa hiệp trong việc viết nhạc. Nhưng âm nhạc chưa bao giờ có tức là “bán thời kì” đối với tôi. Bản thân tôi hiểu rằng công sức dành cho ham mê là ko hề nhỏ. Bằng cách này, mọi thứ hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. Tôi tự do với âm nhạc. Tôi sống với âm nhạc mỗi ngày như hít thở và viết nhạc như viết nhật ký.

Có tức là bạn ko đuổi theo khán giả nhưng mà để khán giả tự tìm tới mình?

Ngày nay, điều đó là chuẩn xác. Có thể cách làm này sẽ bị nhận định là cực đoan. Nhu cầu cấp thiết nhất của tôi vẫn là trình bày bản thân bên trong, tôi ko tìm cách được tìm thấy và khen ngợi vì những nỗ lực của tôi.

Sự tự do của bạn khiến sự nghiệp âm nhạc trở thành rõ ràng hơn hay vượt quá tầm với?

Khái niệm về nghề nghiệp của mọi người sẽ rất không giống nhau. Người nào đó là bảng xếp hạng. Một số người có công việc kiếm tiền để sống. Một số người chỉ đơn giản là có một sự nghiệp nhưng mà họ phải gánh vác, một cái gì đó nhưng mà họ ko thể ko làm. Tôi hiện ko kiếm tiền từ việc làm âm nhạc, nhưng âm nhạc là nguồn thức ăn hàng ngày và là cách sống của tôi. Hiện giờ nếu tôi ko làm âm nhạc, tôi ko biết mình là người nào? Vì sự gắn bó này, tôi luôn tìm thấy âm nhạc trong tầm tay.

Là người lớn lên trong thế hệ nghệ sĩ năng động, bạn có phải tự mình làm mọi thứ để tạo ra tác phẩm của mình ko?

Vâng, tôi tự học, chỉ nghe và bắt chước. Bắt chước một lúc, rồi mở màn tìm hiểu. Thực ra việc tự học rất thú vị, mình được chọn những gì thân thiện với mình nhất. Về mặt sản xuất, tôi có một hàng ngũ những người bạn tuyệt vời. Nhưng mỗi người cũng có công việc của riêng mình và ko thể toàn tâm toàn ý cho việc này. Lịch của riêng tôi và lịch của mọi người ko thể thống nhất trong một thời kì ngắn. Bất chấp những trắc trở hiện có, quá trình phát hành album diễn ra tương đối trót lọt.

Nhạc chữa lành tâm hồn của Hồ Trâm Anh

Đâu là gánh nặng lúc trở thành một nghệ sĩ độc lập trong thế hệ của bạn?

Ý tôi ko phải là gánh nặng nhưng mà là thử thách. Thử thách nhất là làm sao có đủ khả năng tài chính để chi trả cho việc mình muốn làm, sắm nhạc cụ, đi thu âm, lên ý tưởng cho album, huy động nguồn lực hỗ trợ của người khác như thế nào? mọi người… Thử thách này ko chỉ của riêng tôi nhưng mà còn của rất nhiều người trong tập thể nghệ sĩ độc lập. Bởi vì họ luôn tự thân vận động. Họ hầu như là anh chị em trong gia đình hỗ trợ nhau là chủ yếu. Nhưng điều đó ko có tức là bạn ko nhìn thấy thử thách nhưng mà vẫn phải thực hiện nó.

Một mình phải xoay sở mọi việc, bạn có bao giờ cảm thấy mỏi mệt? Sự mỏi mệt về thể chất chỉ đơn giản là ngơi nghỉ và phục hồi. Nhưng mỏi mệt vì thất vọng và thiếu tự tin, phải làm sao?

Tôi phải thừa nhận rằng rất khó để vượt qua, bản thân tôi hiểu rất rõ khó khăn. Tôi chưa bao giờ hoàn toàn tự tin vào âm nhạc của mình. Mặc dù tôi khẳng định tôi viết nhạc cho chính mình. Nhưng ko thể phủ nhận mong muốn được mọi người nghe và xem đó là thứ âm nhạc có trị giá. Quá trình kì vọng mọi người xác nhận mình thỉnh thoảng khiến tôi nghi ngờ trị giá của bản thân. Nhiều lúc tôi nghĩ nhạc của mình dở quá vì ko có nhiều người nghe, buồn cười làm sao não luôn có nhiều cách để hợp lý hóa những tiêu cực. Trong những lúc tôi nghi ngờ bản thân, điều đó thực sự tồi tệ, vì sẽ ko có người nào đẩy tôi tỉnh dậy. Sau những lần tương tự, câu trả lời vẫn quay trở lại với âm nhạc. Vì sao ngày xưa tôi viết nhạc nhưng mà ko theo đuổi điều gì? Giữa mong đợi từ những phản hồi khác, kỳ vọng vào bản thân vẫn là lựa chọn tốt hơn. Chơi nhạc chẳng phải đã là một niềm hạnh phúc lớn rồi sao?

Những lúc chán nản, buồn phiền, để níu kéo mình bên nhau, bạn sẽ chọn cách lắng tai người nào?

Ôi nhiều quá! Có nhẽ Rachmaninoff và Chopin là hai người nhưng mà tôi luôn ngưỡng mộ. Âm nhạc của họ là nỗi buồn của một đời người nhưng ko gây cho người nghe cảm giác vô vọng. Đời buồn quá, giờ tôi phải làm sao với nó? Có thể cho nó ý nghĩa riêng của nó. Ngoài ra còn có một số nghệ sĩ khác như Slowdive, Radio head, Bjork hay Soap & Skin, âm nhạc của tôi khá giống với người chị này, cũng chơi piano cổ điển và màu sắc khá tối. Âm nhạc nghe u buồn ko nhất quyết là một điều tiêu cực. Có một hiện tượng được gọi là “tẩy rửa”, có tức là sau một khoảng thời kì buồn phiền tột độ, người ta có thể hiểu mình hơn, hiểu trong bóng tối của người khác về sự hiện diện của mình. Họ ko hoàn toàn đơn độc, thân thể họ trải qua một quá trình thanh lọc và trở về trạng thái ban sơ. Lúc tôi buồn, tôi có thể nghe nhạc để buồn hơn, thậm chí khóc, sau đó quay trở lại cuộc sống ở đâu đó.

Bạn thích bài hát nào đã phát hành nhất?

Tôi sẽ ko dùng từ thích nhưng mà sẽ chọn bài hát nào có thể là bài hát hay nhất của tôi, đó là Thấp và sau đó là bài hát Ngủ. Hai bài hát đã theo tôi trong suốt chặng đường âm nhạc của mình. Ngủ được tạo ra trong những hoàn cảnh rất đặc trưng. Đó là lúc tôi ko còn nhiều kỳ vọng vào cuộc sống. Tôi viết bài này từ chứng mất ngủ của một người bạn vì anh đấy lo lắng quá nhiều. Viết cho cô đấy cũng là viết cho chính bạn vì những lo lắng của bạn. Thật rủi ro, sau lúc viết nó, mọi người vẫn phàn nàn về việc viết một cái gì đó gọi là Ngủ nhưng tôi ko thể ngủ sau lúc nghe. Đó có thể là một trong những phổ thông nhất. Người nghe san sẻ rằng họ đã khóc. Lúc tôi viết một bài hát có thể lay động mọi người tới mức đó, đó là một món quà vô giá. Bưu kiện Thấp là rất tư nhân. Nhiều người ko thích vì sao tôi lại làm một bài hát thâm thúy và u tối tương tự. Để tìm được người chơi cello bài đó cũng ko phải dễ, có người từ chối vì ko muốn chơi bài này. Nhưng sau tất cả mọi thứ, tôi đã hoàn thành và cảm thấy nó nói lên trái tim mình nhiều nhất.

Xem thêm:   Công thức cách làm bò tái chanh cực chuẩn, ăn ngon lạ miệng

Làm thế nào cần thiết để đương đầu với bóng tối của bạn và tiết lộ nó?

Tôi nghĩ điều đó là rất cần thiết, vì nó là một phần con người tôi ko nên từ chối. Dù tôi có quyết tâm từ chối nó tới đâu, bóng tối đó vẫn chiếm lấy tôi và có khả năng khiến mọi thứ trở thành tồi tệ hơn. Theo thời kì chỉ có bóng tối này ở lại với tôi. Đúng hơn, chúng ta chấp nhận sống chung và cảm thấy thoải mái lúc có sự hiện diện của nhau, để thấy rằng sự tồn tại là cần thiết, để làm phong phú thêm cuộc sống.

âm nhạc nơi bạn ẩn

Bạn có đồng ý với nhận định rằng tuổi teen ngày nay có điều kiện tốt hơn, có nhiều thời cơ hơn nhưng lại sống những cuộc đời tối tăm hơn ko?

Tôi ko nghĩ rằng chúng ta đang sống một cuộc sống đen tối hơn. Thế hệ trẻ hiện thời chỉ đơn giản là nhìn nhận sự độc thân rõ ràng hơn và thừa nhận nó, chấp nhận nói về nó nhiều hơn. Lẻ loi luôn ở đó. Chúng ta có thể rất tích cực trên mạng xã hội, nhưng lúc tước bỏ tất cả toàn cầu sống động đó, chúng ta phải thừa nhận rằng chúng ta độc thân. Thừa nhận để tìm ra giải pháp đương đầu. Âm nhạc là một cách tuyệt vời để trình bày và giải phóng.

Và âm nhạc có thể là một cách để tìm ra ánh sáng?

(Cười) Tôi chưa biết ánh sáng ở đâu, nhưng chúng ta hãy tiếp tục… Chính tình yêu dành cho nó là chất liệu thắp lên sự tự tin bên trong tôi.