Thứ Ba, Tháng Sáu 15, 2021
spot_img
Trang chủKiến ThứcĐể Phân Biệt Hồng Y, Giám Mục, Và Đức Ông Là Gì...

Để Phân Biệt Hồng Y, Giám Mục, Và Đức Ông Là Gì ? Để Phân Biệt Hồng Y, Giám Mục, Và Đức Ông

Đức Ông là gì? Đức Ông trong Giáo Hội có từ khi nào? Và Đức Ông có chức năng và quyền hạn gì trong Giáo Hội? Chức Đức Ông có bằng Giám mục không?

Đức Ông là gì? – Đức ông (Monsignor) là một tước vị danh dự do Đức Thánh Cha ban theo đề nghị của các giám mục địa phương cho một số linh mục có công trạng trong việc phục vụ Giáo hội tại các giáo phận trên toàn thế giới, hoặc cho các linh mục nhân viên của Tòa Thánh làm việc trong các cơ quan trung ương tại Giáo triều Rôma hoặc trong các phái bộ ngoại giao của Tòa Thánh ở các quốc gia trên thế giới.

Đang xem: đức ông là gì

Tước vị này thường được viết tắt là Mgr., Msgr.,hay Mons. và không phải là chức thánh trong Giáo hội. Đức Ông vẫn là một linh mục. Theo quyết định của Đức Thánh Cha, tên của các Đức Ông sẽ được ghi vào Niên Giám của Tòa Thánh (Annuario Pontificio). Bộ Ngoại Giao Tòa Thánh sẽ gửi văn thư và văn bằng chính thức đến các Tòa Giám Mục để ấn định nghi thức trao văn bằng và phẩm phục cho các tân Đức Ông.

Trong một số quốc gia, người ta cũng còn dùng “Monsignor” để xưng hô với các Giám mục.

Tước hiệu này đã có từ lâu trong Giáo Triều Rôma và theo thời gian cũng thay đổi nhiều với những cấp bậc, quyền lợi và trách vụ khác nhau.

Từ nguyên “Monsignor” của danh hiệu Đức Ông được xem là xuất phát từ danh xưng trong tiếng Pháp “mon seigneur”. Danh xưng này xuất hiện đầu tiên vào thế kỷ thứ 14, vào thời kỳ Tòa Thánh đặt ở Avignon, Pháp (1309-1376), được dùng để gọi các vị luật sư trong Tòa án Công giáo. Những vị luật sư này tuy không thuộc hàng giáo phẩm của giáo hội, nhưng trong tòa án họ cũng đeo dây đỏ và mặc áo chùng thâm có nút áo đỏ giống như các giám mục.

Khi Tòa Thánh trở lại Roma vào năm 1377, người Ý bắt đầu dùng biến âm của danh xưng “mon seigneur” thành “monsignore” như một tước vị dùng cho các giáo sĩ phục vụ tại Giáo triều Rôma. Theo thời gian, tước vị này có nhiều thay đổi, với những khác biệt về cấp bậc, quyền lợi và trách vụ.

Trước cuộc cải tổ của Đức Thánh Cha Phaolô VI, có tới 14 cấp bậc khác nhau của tước hiệu Đức Ông.

Mãi đến ngày 28 tháng 3 năm 1968, Đức Giáo hoàng Phaolô VI ra sắc chỉ (Motu proprio) Pontificalis Domus nhằm đơn giản hóa việc phân loại các tước vị Đức Ông. Theo đó, các tước vị Đức Ông rút xuống chỉ còn 3 bậc từ cao đến thấp như sau: 1. Đệ Nhất Lục Sự của Tòa Thánh (tiếng Latin: Protonotarii Apostolicii). Cấp bậc này chia làm 2 bậc nhỏ hơn:

a) Chánh Lục Sự (de numero): đây là cấp bậc cao nhất của tước vị, chỉ được phong cho 7 vị giáo sĩ thành Roma.

b) Phó Lục Sự (supranumerarii): đây là cấp bậc cao nhất của tước vị có thể phong cho các giáo sĩ bên ngoài thành Roma. 2. Giám Chức Danh dự của Đức Giáo hoàng (tiếng Latin Praelatos Honorarios Sanctitatis Suae).

3. Tuyên úy của Đức Giáo hoàng (tiếng Latin Cappellanis Sanctitatis Suae).

Năm 1969, Phủ Quốc vụ khanh Tòa Thánh đã ra hướng dẫn quy định về phẩm phục dành cho tước vị Đức ông như sau:

Bậc Đệ Nhất Lục Sự của Tòa Thánh: Phẩm phục chung là áo chùng ĐEN dành cho giám mục, có nút và viền màu ĐỎ, đai (sash) TÍM, áo choàng tím, và mũ biretta màu ĐEN với búi màu ĐỎ.

Bậc Giám chức Danh dự: Phẩm phục thường là áo chùng ĐEN dành cho giám mục, có nút và viền màu ĐỎ và đai TÍM. Trong các nghi thức phụng vụ trọng thể, phẩm phục là áo chùng TÍM có nút ĐỎ, viền ĐỎ và cổ tay áo ĐỎ.

Bậc Tuyên úy của Giáo hoàng: Phẩm phục là áo chùng ĐEN có nút và viền màu TÍM và đai TÍM trong tất cả các dịp.

Lm. Giuse Nguyễn Ngọc Bích DCCT

Bình luận

*

()””Một người trong các con sẽ nộp Thầy… Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần”.”

Thứ Ba tuần thánh

Bài đọc 1: Is 49, 1-6Bài đọc 2:Đáp ca:Tv 70, 1-2. 3-4a. 5-6ab. 15 và 17Phúc âm:Ga 13, 21-33. 36-38

Bài đọc1: Is 49, 1-6

“Ta đã làm cho con nên sự sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban cho đến tận cùng trái đất”.

(Bài Ca thứ hai của người Tôi tớ Chúa)

Trích sách Tiên tri Isaia.

Hỡi các đảo, hãy nghe tôi đây; hỡi các dân tộc miền xa xăm, hãy chú ý: Chúa đã kêu gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, đã nhớ đến tên tôi khi tôi còn ở trong bụng mẹ. Người đã làm cho miệng tôi nên như lưỡi gươm sắc bén, đã bảo vệ tôi dưới bóng cánh tay Người, đã làm cho tôi nên như mũi tên nhọn, và đã ẩn giấu tôi trong ống đựng tên. Và Người đã phán cùng tôi: “Hỡi Israel, ngươi là tôi tớ Ta, vì Ta sẽ được vinh hiển nơi ngươi”. Và tôi thưa: “Tôi đã vất vả mất công vô cớ, tôi đã phí sức vô ích; nhưng công lý của tôi ở nơi Chúa; và phần thưởng của tôi ở nơi Thiên Chúa”. Và bây giờ Chúa phán: “Người là Đấng đã tác tạo tôi thành tôi tớ Người, khi tôi còn trong lòng mẹ, để đem Giacóp về cho Người, và quy tụ Israel chung quanh Người. Tôi được vinh hiển trước mặt Chúa, và Thiên Chúa là sức mạnh tôi. Người đã phán: “Con là tôi tớ Ta, để tái lập các chi họ Giacóp, để dẫn đưa các người Israel sống sót trở về; này đây Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban cho đến tận bờ cõi trái đất”.

Đó là lời Chúa.

Bài đọc2:

Phúc âm:Ga 13, 21-33. 36-38

“Một người trong các con sẽ nộp Thầy… Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, (Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ), tâm hồn Người bị xao xuyến, nên Người tuyên bố: “Thật, Thầy nói thật cho các con biết, một người trong các con sẽ nộp Thầy”. Các môn đệ nhìn nhau phân vân không biết Người nói về ai. Có một môn đệ được Chúa Giêsu yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giêsu. Vậy Phêrô làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: “Hỏi xem Thầy nói về ai đó”. Môn đệ ấy nghiêng mình sát ngực Chúa Giêsu và hỏi Người: “Thưa Thầy, ai vậy?” Chúa Giêsu trả lời: “Thầy chấm miếng bánh trao cho ai là người đó”. Và Người chấm một miếng bánh trao cho Giuđa, con Simon Iscariô. ăn miếng bánh rồi, Satan nhập vào hắn. Chúa Giêsu nói với hắn: “Con tính làm gì thì làm mau đi”. Nhưng những người đang ngồi ăn không một ai hiểu được vì sao Người lại nói với hắn như vậy. Có nhiều người tưởng tại Giuđa giữ túi tiền, nên Chúa Giêsu bảo hắn: Hãy mua những gì chúng ta cần dùng trong dịp lễ, hoặc Người bảo hắn bố thí cho người nghèo. Vậy sau khi nhận miếng bánh đó, Giuđa liền đi ra. Bấy giờ là đêm tối. Khi Giuđa đi rồi, Chúa Giêsu phán: “Bây giờ Con Người được vinh hiển, và Thiên Chúa đã được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính Mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển! Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa. Các con sẽ tìm Thầy, và như Thầy đã nói với người Do-thái: ‘Nơi Ta đi, các ngươi không thể đến được’, nay Thầy cũng nói với các con như vậy”.

Simon Phêrô hỏi Người: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu?” Chúa Giêsu trả lời: “Nơi Thầy đi, nay con chưa thể theo tới đó được, nhưng sau này con sẽ theo Thầy”.

Phêrô thưa lại: “Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được! Con sẽ liều mạng sống con vì Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Con liều mạng sống vì Thầy ư? Thật, Thầy nói thật cho con biết: trước khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần”.

Đó là lời Chúa.

Đáp ca:Tv 70, 1-2. 3-4a. 5-6ab. 15 và 17

Đáp: Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh (c. 15).

Xướng:

1) Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài, xin đừng để con tủi hổ muôn đời. Theo đức công minh Chúa, xin cứu nguy và giải thoát con, xin ghé tai về bên con và giải cứu. – Đáp.

2) Xin trở nên thạch động để con dung thân, và chiến luỹ vững bền hầu cứu độ con: vì Chúa là Thạch Đầu, là chiến luỹ của con. Lạy Chúa con, xin cứu con khỏi tay đứa ác. – Đáp.

3) Bởi Ngài là Đấng con mong đợi, thân lạy Chúa; lạy Chúa, Ngài là hy vọng của con tự hồi thanh xuân. Ngay từ trong bụng mẹ, con đã nép mình vào Chúa, từ trong thai mẫu, Chúa là Đấng bảo vệ con. – Đáp.

4) Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh, và suốt ngày kể ra ơn Ngài giúp đỡ, thực con không sao mà kể cho cùng. Lạy Chúa, Chúa đã dạy con từ hồi niên thiếu, và tới bây giờ con còn kể những sự lạ của Ngài. – Đáp.

CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM:

Kính lạy Vua chúng con, Đấng vâng lời Chúa Cha, Ngài đã bị dẫn đi để chịu đóng đinh vào thập giá, như con chiên hiền lành bị dẫn đi giết.

Xem thêm: Mã Pin Là Gì ? Một Số Điều Cần Biết Về Mã Pin Trong Cuộc Sống Hiện Nay

Lời chúa:

“Một người trong các con sẽ nộp Thầy… Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần”.

Suy niệm:

SỐNG TRONG ÁNH SÁNG

Sau khi ăn miếng bánh, Giu-đa liền ra đi. Lúc đó, trời đã tối. (Ga 13,30)

Suy niệm: Chỉ trong một bữa tiệc, Đức Giê-su đã ba lần cảnh báo Giu-đa; điều đó có nghĩa là Ngài biết rõ ý đồ phản bội của ông: một lần nói chung chung, lần thứ hai qua một cử chỉ thân ái, và lần cuối qua lời thúc giục trực tiếp với ông. Thế nhưng, cả ba lần ấy đều không lay động nổi trái tim Giu-đa: ông cương quyết trong dự định phản bội thầy. Không lạ gì khi Giu-đa rồi khỏi phòng tiệc, thánh Gio-an cho biết “trời đã tối.” Trời tối khi màn đêm đã buông xuống, nhưng trời cũng tối trong tâm hồn Giu-đa, tối trong tâm trí đen tối, trong cái nhìn của ông. Chính thái độ cố chấp sống trong tội lỗi ấy đã đẩy ông đi đến chỗ tuyệt vọng: treo cổ tự sát. Đang khi ấy cũng trong lúc trời tối, Phê-rô đã chối Thầy mình ba lần. Nhưng khi trời hừng sáng, tiếng gà gáy đã cảnh tỉnh ông, đưa ông ra khỏi bóng đêm, để rồi sám hối qua những giọt nước mắt ân hận.

Mời Bạn: Không đến nỗi tệ như Giu-đa, nhưng lắm lúc bạn cũng muốn ở lì trong bóng đêm của những dự tính đen tối, của thói hư tật xấu, của các mưu mô triệt hạ người khác. Mời bạn nhìn vào Giu-đa để thấy kết cục của thói quen phớt lờ trước lời cảnh tỉnh của Lời Chúa, để không theo vết xe đổ, bạn thực hiện cuộc hoán cải tận căn cho cuộc đời.

Sống Lời Chúa: Tôi xem đâu là những bóng đêm đang bao phủ đời mình, để điều chỉnh sửa đổi trong những ngày Tuần Thánh này.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa kiên nhẫn cảnh tỉnh Giu-đa, nhẫn nại uốn nắn Phê-rô, chấp nhận sự nhát đảm của các môn đệ thân tín khác. Con xin lỗi Chúa vì bao lần con cũng chai lì trong các thói hư tật xấu. Xin giúp con sửa đổi trong những ngày này. Amen.

*
*
*
*

Sách sắp xuất bản

Sách Chuyện Khó Nói

Sách Trận chiến giữa Thiên Chúa và ma quỷ

Sách Ma quỷ

Tin tức giáo hội

Thẩm phán bị mafia Sicily sát hại sẽ được tuyên chân phước

Chỉ trong một tuần qua có 10 giám mục qua đời vì Covid-19

Người Công Giáo Trung Quốc tức giận vì cuốn sách tuyên bố Chúa Giêsu giết tội nhân

Lên án bạo lực nhân danh tôn giáo

Chính phủ Trung Quốc bắt giam thêm nhiều linh mục, giám mục

Bài viết mới nhất

*

Con có gì để dâng?

*

Thư gửi Giuđa Itcariốt

*

Mong được gần mẹ !

*

Dứt khoát không thay đổi

*

Tuần Cửu nhật kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

72728 Lượt xem

*

Xin cầu nguyện khẩn cấp!

61008 Lượt xem

*

Nhà Thờ Công Giáo Ở Tỉnh Giang Tây Ép Buộc Treo Chân Dung Ông Tập Thay Hình Tượng Đức Mẹ

51152 Lượt xem

Sos: Thư kêu gọi cậu nguyện cho chị Maria Đoàn Thị Hương

45797 Lượt xem Video – Clip

Trong hành trình sa mạc, Chúa đã nuôi dân của Người trong sa mạc bằng bánh Manna, bằng những lời chỉ dẫn của Ngài. Còn với chúng ta thì Người vẫn tiếp tục nuôi dưỡng, không chỉ bằng bánh Mana mà còn bằng Thánh Thể, bằng Lời của Người – Là thần lương được ban tặng để nuôi dưỡng chúng ta mỗi ngày. Vì thế mỗi lần cử hành phụng vụ Thánh là mỗi lần chúng ta được đến trước thánh nhan Chúa. Được ăn lấy những lời hằng sống, ăn lấy chính Thánh Thể của Người. Để chúng ta tiếp tục cuộc hành trình sa mạc nơi dương thế cho đến ngày hoàn tất hành trình đó trong cuộc vượt qua cái chết để đến với sự sống đời đời.

Quả thật, Lời của Chúa không chỉ là lời hằng sống mà đó còn là những “chìa khóa” để tháo gỡ những “nút thắt” mà chúng ta thường gặp trong cuộc sống hằng ngày. Vậy đâu là “nút thắt” và đâu là “chìa khóa” mà Chúa nói đến ngày hôm nay?

*

Sự bất nhất trong lời nói và hành động

Hôm nay, Chúa Giêsu dùng Lời của Người để khai mở cho chúng ta cái “nút thắt” mà chúng ta thường thấy trong cuộc sống hằng ngày. “Nút thắt” này làm cho nhiều người trở nên bối rối vì không biết nên ứng xử như thế nào. Cái “nút thắt” đó chính là sự bất nhất giữa lời nói và hành động. Giữa lời giảng dạy và cách sống của những người mà chúng ta được thụ huấn với họ.

Qua bài Tin Mừng hôm nay. Chúa kể lại chuyện những người Pha-ri-sêu giảng dạy, ngồi lên tòa Mô-sê và dùng Lời của Chúa nhưng trong cuộc sống thật của họ thì lại ngược lại. Đứng trước “nút thắt” đó thì người môn đệ phải làm thế nào? Có phải là người môn đệ bắt bẻ lại họ mà không lắng nghe lời của Chúa xuất từ miệng họ hay không? Hay là người môn đệ bắt chước lại cứ nghe lời Chúa và sống bậy bạ như họ?

Không! Dường như điều đó là không thể. Trong đời sống tu cũng vậy, nhiều khi chúng ta thấy được sự bất nhất của người hướng dẫn mình. Có thể họ nói, giảng dạy hay nhưng đời sống và hành động của họ lại ngược lại với những điều họ dạy. Và trong trường hợp đó chúng ta phải làm gì?.

Chìa khóa tháo gỡ “nút thắt”

Chúa Giê-su đã cho chúng ta một chìa khóa để gỡ cái “nút thắt”, đó là: những gì mà họ nói về Lời của Chúa thì chúng ta hãy làm theo, dẫu rằng họ sống ngược với những gì họ nói. Những gì Chúa Giê-su dạy qua họ thì chúng ta làm còn những gì họ sống ngược với lời Chúa thì chúng ta không bắt chước sống theo họ.

Cho dù chúng ta là những người tu sĩ hay là giáo dân đi chăng nữa thì cũng hãy luôn nhớ lấy nguyên tắc này như là “chìa khóa” để tháo gỡ những “nút thắt” trong lòng. Đừng vì người khác sống dở mà Lời của Chúa qua họ thì chúng ta lại không nghe, không đón nhận. Hay nhiều khi thấy họ sống dở thì bản thân chúng ta lại sống dở giống họ. Tất cả những điều đó là làm ngược với những lời mà Chúa Giê-su dạy cho chúng ta.

*

Chọn lựa giữa người của Thiên Chúa và Lời của Thiên Chúa?

Và để cho “chìa khóa” này được người ta đón nhận thì Chúa Giêsu một lần nữa phân định cho chúng ta giữa Thiên Chúa và những người đại diện cho Người. Dù bản thân họ có cao siêu, vĩ đại hay thánh thiện đến đâu đi chăng nữa thì họ cũng không phải là Thiên Chúa. Chính bởi vậy nên Chúa Giêsu đã nhắc lại: “Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là “Ráp-bi”, nghĩa là thầy. Vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em. Vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo. Vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô” (Mt 23, 8-10).

Khi phân vân giữa người của Thiên Chúa và Lời của Thiên Chúa có sự bất nhất đó thì chúng ta phải hướng về Thiên Chúa chứ không phải hướng về người trung gian. Chính vì không hiểu được nguyên tắc này nên bao nhiêu người sống đời tu vấp ngã chỉ vì thấy sự bất nhất nơi người hướng dẫn mình mà bỏ về và thậm chí là bỏ đạo.

Cầu nguyện:

Xin Chúa cho chúng con nghe và hiểu được nguyên tắc này. Để chúng con có thể gỡ được “nút thắt” thường xảy ra trong cuộc sống hằng ngày, đó chính là sự bất nhất của người hướng dẫn đối với chúng con. Đồng thời Xin Chúa giúp cho chúng con biết cố gắng tránh xa sự bất nhất đó để giữa lời chúng con rao giảng và cuộc sống của chúng con nên một. Và để từ đó lời Chúa được người khác dễ dàng đón nhận và lời Chúa được sinh hoa kết quả nơi tâm hồn người khác cách hiệu quả hơn.

(Trích bài giảng cha Gio-an Lưu Ngọc Quỳnh CSsR trong thánh lễ của nhà Tĩnh tâm Giê-ra-đô)

Maria Hoàng Thảo

Truyền thông sinh viên Công Giáo

*

Em, cô gái hai mươi bốn tuổi, chưa một lần có hứng thú tìm hiểu về tính dục. Em bất thường nhưng luôn nghĩ mình bình thường. Em và Linh chơi thân với nhau. Dường như có chuyện gì hai đứa cũng kể cho nhau nghe. Hôm đó em kể cho Linh nghe về chuyến đi chơi dài ngày với những anh bạn trong xứ. Linh có vẻ ngạc nhiên hỏi:

Chơi gần gũi với con trai như vậy mà cậu không có cảm giác gì sao?

Cảm giác là cảm giác gì? Em vô tư hỏi lại.

Rồi em tiếp tục kể về những trò chơi, rồi ăn, uống, ngủ, nghỉ ra sao…Linh chưa hết vẻ ngạc nhiên và tiếp tục hỏi em:

Cậu không có cảm giác gì khi ăn chung, ngủ chung với các anh sao?

Sau một hồi hỏi về những hành động cũng như cảm xúc của em, Linh kết luận:

Cậu vô cảm thật rồi!

Linh nói với em như thế nhưng em không mấy để ý tới lời đó của Linh.

Bảy tháng sau, khi được tham gia lớp tính dục học, em mới thật sự tin là mình không bình thường như bao cô gái khác. Em bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về bản thân. Em nhớ là đã nghe nhiều những câu chuyện cuộc đời liên quan đến tính dục từ những người bạn. Họ cảm thấy mệt mỏi khi phải chiến đấu với những ham muốn trong mình. Em nghe, biết nhưng lại không có được cảm giác như họ. Em cũng nghe đâu đó những chuyện hãm hiếp phụ nữ và trẻ em, em thấy được sự nguy hiểm nhưng chỉ dừng ở đó mà không có một chút cảnh giác nào. Những cảm giác về tính dục trong em hình như đang bị đóng băng. Bởi em vô cảm với thế giới này.

Với một xã hội ảnh hưởng nhiều bởi thế giới của tính dục, nhiều người đã ngụp lặn vào đó mà không thoát ra nổi. Bao nhiêu hình ảnh, phim ảnh xấu được tiêm nhiễm vào đầu các bạn trẻ và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ. Nhưng với em, tính dục chẳng có ý nghĩa gì. Để biết mình rõ hơn, em đã cố tình xem trong vòng một tiếng đồng hồ với hơn mười đoạn phim nóng về đời sống chăn gối… Em cảm thấy nhàm chán, chẳng có hứng thú gì với những cảnh quay đó. Quả thật, khi nói đến địa hạt tính dục, em như con cá bị lạc vào thế giới của những chú chim bay lượn trên không trung, lạc lỏng và cô đơn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình. Em trở nên như một đứa trẻ đang sống trong thế giới của người lớn và mặc cho người lớn làm gì thì làm.

Tình cảm tỷ lệ thuận với sự ham muốn tính dục, khi có tình cảm xen vào, năng lượng tính dục có thể tăng lên đỉnh điểm. Vậy mà với em thì khác. Năm năm trước, em yêu Thành, yêu tha thiết, yêu bằng tất cả con tim. Tình yêu đó trong trắng như thiên thần. Tình yêu đó thân thiết như ruột thịt. Cứ đều đặn như vậy suốt hai mùa hoa phượng. Em hạnh phúc khi ở bên cạnh Thành. Lúc đó, em được yêu thương. Em cảm nhận được một vòng tay ấm áp đang ôm lấy em. Và rồi… Thành chủ động chia tay mà không cho em lấy một lý do. Em tôn trọng quyết định của Thành nhưng quyết định đó như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim nhỏ bé của em. Vết dao ấy còn sâu hơn khi Thành một mực không nói ra lý do chia tay… Cho đến bây giờ, em phần nào chắc chắn lý do ấy. Qua những gì em kể, qua những gì em thể hiện, qua những lời từ chối một cách nào đó, Thành biết em là người lãnh cảm với tính dục và đó là lý do Thành chia tay. Người em nhẹ đi khi tìm ra câu trả lời cho mối tình đầu đời. Và như thế, em thấy rõ hơn nơi mình không có sự ham muốn tính dục như một người bình thường.

Thấy được sự khác biệt với những người xung quanh, em cố hỏi thăm anh bạn google, để xem có người nào giống mình hay không. Và…một thế giới như được mở ra trước mắt em, không phải một người mà cả một cộng đồng, gọi là cộng đồng người vô tính. Họ có fanpage để giao lưu, trò chuyện, đồng cảm và để mỗi người biết rằng họ không cô đơn trong thế giới người vô tính. Em giật mình với những gì em đang thấy trên màn hình vi tính. Sao những dòng tâm sự của họ buồn đến như vậy? Họ đã phải chiến đấu rất nhiều cho cái sự thật nơi con người của họ. Trong em bắt đầu có cảm giác lâng lâng. Em là người vô tính sao? Em cũng sẽ phải trải qua cảnh bị cô lập, bị loại trừ sao? Thế giới luôn luôn đa dạng, luôn có cái gọi là số đông và những cái khác số đông đó. Em sẽ thuộc trong top khác số đông – top người vô tính chỉ chiếm chưa đầy 2% dân số thế giới kia sao?

Em là người vô tính… Đầu em như bị xoáy sâu vào thế giới người vô tính. Em không dám chấp nhận sự thật. Mọi người sẽ dần tránh xa em khi biết em là người vô tính và cho rằng em lập dị. Hiện tại… tương lai…rồi đây em sẽ phải sống như thế nào? Thế giới thứ tư, một thế giới xa lạ mà em chưa từng nghĩ tới. Bao nhiêu lần gặp phải vấn đề đó qua facebook, qua youtube nhưng em đã nhắm mắt cho qua vì nghĩ rằng nó chẳng liên quan gì đến mình. Nhưng lúc này đây, nó có nguy cơ nằm ngay trong chính con người của em. Em bối rối, hoang mang, lo lắng…

Rồi… em cố gắng giữ bình tĩnh và đặt lại vấn đề: Tại sao nhìn thấy status tâm trạng của những người vô tính, em lại bị cuốn theo một cách không kịp suy nghĩ như vậy? Người vô tính thì sao chứ? Là người vô tính thì có gì đâu mà phải sợ? Mà… có thật em vô tính? Tại sao em vô tính? Bẩm sinh hay ngộ nhận?

Em không bằng lòng để kết luận một điều gì khi chưa tìm hiểu kỹ về nó hơn nữa đây là tính cách và là con người của mình. “Tại sao em vô tính?” … Em suy nghĩ và quyết định tìm hiểu về nó bởi chẳng có gì là tự nhiên, bởi cái gì cũng có nguyên nhân của nó.

Em lướt qua các trang mạng. Em nhìn về gia đình, anh chị em của mình. Em nhìn lại những gì liên quan đến tính dục nơi bản thân. Em lăn xả vào những trang giấy để đi sâu vào con người em ở hiện tại, con người em ở quá khứ. Con người em được bóc tách từng ít một, bao nhiêu dấu hiệu của sự lãnh cảm em viết ra. Rồi cũng có một vài cảm giác ít ỏi khi bị người khác cố tình đụng chạm, em cũng viết hết ra. Em đi tìm, tìm mãi vẫn không thấy được lý do nào đủ để biến em thành con người như thế này.

Em ra sức tìm hiểu bản thân cũng như thu thập nhiều thông tin từ những cảm xúc trong từng ngày sống. Thời gian qua, em thương một anh. Em biết rõ đó không phải là tình cảm nam nữ. Tình cảm của em chỉ là sự thương hại. Thương hại, bởi quá khứ không trong sáng của anh làm cho nhiều người khinh ghét anh. Thương anh, bởi anh bị mọi người xa lánh và loại trừ. Nhưng… suy cho cùng thì em cũng chỉ là đang thương con người mình trong con người anh mà thôi. Em thương con người bị khinh thường, bị bỏ rơi. Em thương con người bị người ta khinh ghét vì hành vi liên quan đến tính dục. Em sợ con người ấy tiếp tục bị thương tổn. Em sợ đến mức có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ nó. Và…khi đi sâu vào quá khứ, em mới biết được con người mình đã từng bị như thế.

Từ thời còn nhỏ, bố mẹ bận rộn với bao việc đồng áng nên việc chăm sóc và giáo dục em là những người chị. Chị dạy em chơi, dạy em học, dạy em những điều cần thiết của một đứa trẻ miền quê. Nơi chị đầy sự nghiêm túc và nghiêm khắc khác với lửa tuổi mới lớn của chị. Chị không cho phép bản thân ăn những gì dơ bẩn, không nhìn những hình ảnh xấu và không bao giờ nghe những chuyện tầm phào. Chị thương em, chị cho rằng những sự cấm đoán đó tốt cho chị và em. Chị dạy em để trở nên một cô gái thuần túy bên ngoài nhưng bên trong là một sự quyết đoán và mạnh mẽ. Chị dạy em tránh xa đám con trai. Chị có ác cảm với tính dục. Tính dục là cái gì đó xấu xa mà chị không bao giờ muốn nhắc tới. Chị khinh thường và ớn lạnh tất cả những hình ảnh, âm thanh, con người, câu chuyện về tính dục. Chị áp đặt hết tất cả những điều đó lên em. Chị nhắc nhở, cấm đoán bằng lời nhưng nhiều hơn là bằng ánh mắt, nét mặt mỗi khi thấy em chơi với con trai. Đó cũng là nét mặt của sự khinh thường, ớn lạnh khi thấy em có những hành động chăm sóc bản thân, ngắm nhìn bản thân. Rồi vô tình những hình ảnh em nhìn thấy trong phim của các đôi yêu nhau, cũng có khi chỉ là hình ảnh hai người nam nữ trên sách vở, báo chí thôi cũng bị ánh mắt đó xét đoán và khinh ghét. Chính chị đã tạo nên một lá chắn ngăn em với thế giới tính dục.

Em sợ chị, sợ những hành động, những ngôn ngữ bằng lời và cả những ngôn ngữ không lời đó của chị. Chính sự sợ hãi đó làm em phải co ép bản thân trở nên một người con gái khô cứng để không mang tiếng là một người con gái điệu đà thu hút ánh nhìn của con trai. Chính vì sợ hãi mà chữ “yêu” đã không hề xuất hiện trong từ điển của em. Những câu chuyện về bạn này thích bạn kia hay khi lớn lên bạn này yêu bạn kia cũng không hề tồn tại trong tâm trí em. Bởi đằng sau những điều đó là thế giới tính dục, thế giới mà em bị cấm đoán và khinh ghét. Em sợ. Em né tránh tất cả những gì liên quan đến tính dục, để như thế sẽ không ai khinh ghét và loại trừ em.

Chính sự cấm đoán và cách giáo dục của chị đã hình thành trong em một nhận thức sai lệch về tính dục. Em được nhắc nhở tránh xa chuyện của người lớn về tình cảm nam nữ và những hành vi của nó. Thế giới người lớn là một thế giới xấu mà trẻ con không được bước vào. Tính dục là một cái gì đó ghê tởm mà không ai được nhắc đến trong gia đình. Vì thế, tính dục đối với em cũng là một cái gì đó xấu xa và kinh tởm.Vậy là phần nào em giải thích được cho sự vô cảm trong bản thân mình.

Bên cạnh sợ sự khinh thường và nhận thức sai lệch về tính dục, còn có một nguyên do khác ảnh hưởng lên sự vô tính của em. Đó là thời gian mẹ mang thai em. Bố mẹ của em thực sự đã không đến với nhau trong quan hệ vì tình yêu mà chỉ vì trách nhiệm làm vợ làm chồng. Mẹ em, một con người thông minh, bố em lại quá hiền đến nhu nhược. Bởi vậy, mẹ khinh thường bố, khinh thường tất cả những công việc bố làm. Sự khinh thường được đan xen với một cuộc hôn nhân không tình yêu, điều này làm cho mẹ chẳng có hứng thú gì với những nghĩa cử ân ái với bố. Cứ như thế trong những tháng ngày mang thai em và những năm sau đó, bố mẹ đã không đến với nhau trong đời sống chăn gối. Điều này ảnh hưởng trực tiếp lên con người em và góp phần rất lớn làm cho em trở nên một con người lãnh cảm với tính dục.

Như vậy, sự vô cảm là thứ được hình thành bởi em đã chịu ảnh hưởng trực tiếp từ người mẹ trong thời kỳ mang thai, bởi nhận thức sai lệch về tính dục và bởi em quá sợ hãi sự khinh thường, bỏ rơi từ người khác. Quả thật, những điều đó cho em thấy rõ chẳng có gì là tự nhiên, tất cả đều có nguyên nhân của nó. Chính những tháng ngày tĩnh tâm đã cho em nhận ra con người của mình, tìm về nguồn gốc hình thành tính cách cũng như những trục trặc nơi bản thân. Và giờ em nhận ra mình cũng là một cô gái bình thường như bao cô gái khác. Em nghĩ mình vô tính chỉ là do sự ngộ nhận, do cái nhìn sai lệch về tính dục cũng như một sự hiểu biết hạn hẹp về bản thân.

Chúa đã cho em quá nhiều. Ngài đã chữa lành em nhiều hơn những gì em tưởng. Em được chữa lành về nhận thức tính dục cũng như tìm lại con người của mình theo cái nhìn của tính dục học. Qua việc tìm về con người mình trong quá khứ, em nhận ra một trong những trung tâm điều khiến của mình là sự thiếu thốn tình cảm. Chính sự thiếu thốn đó làm cho em sợ hãi sự khinh thường, bỏ rơi từ người khác, và chính sợ hãi sự khinh thường đó gây nên sự vô cảm tính dục trong em. Một loạt những ơn lành Chúa ban cho em qua những tháng ngày tìm về con người của mình. Em thầm tạ ơn Thiên Chúa và dâng lên Chúa những con người đang ngày đêm vật vã với chính mình, vật vã với những trục trặc nơi bản thân. Xin Chúa chữa lành những thương tổn trong họ, giúp họ tìm ra chính mình và sống đúng với con người của mình.

Xem thêm: Cách Làm Mới Áo Dạ Bị Xù – Cách Làm Mới Áo Da Tại Nhà Cực Đơn Giản

*

Quý thính giả đang nghe chương trình Radio “Chuyện thật có thật”. Trong số phát sóng hôm nay – Chúa Nhật Chúa Thánh Thần hiện xuống, chúng tôi xin mời quý vị cùng dừng chân lại sau chuỗi ngày xô bồ chạy đua với thời gian, gạt qua những pha tạp hỗn độn, những ồn ào náo động của dòng đời. Mời bạn tìm cho mình một không gian thật yên tĩnh để cùng với chúng tôi thinh lặng, trải lòng và chiêm ngưỡng ĐẤNG LÀ THẦN DƯỢC CHỮA LÀNH từ nơi sâu thẳm nhất trong cõi lòng của bạn. Khám phá những điều bí ẩn Ngài đã dành riêng và cất giấu cho bạn mà chỉ trong giây phút tĩnh lặng nội tâm thực sự, bạn mới nhận ra.

RELATED ARTICLES

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Most Popular

Recent Comments