Giải pháp tu từ trong bài Khăn thương nhớ người nào | Ngữ Văn 10

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Giải pháp tu từ trong bài Khăn thương nhớ người nào | Ngữ Văn 10 phải ko Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tài liệu về giáo dục, học tập khác tại đây => Kiến thức lớp 10

Câu hỏi: Tu từ trong bài hát “I miss you”

Đáp lại:

Phép tu từ được sử dụng

– Ẩn dụ (khăn, đèn) chỉ người con gái

– Phép ẩn dụ (mắt) dùng để chỉ một cô gái

– Thông điệp: “khăn, đèn, mắt”

– Thông điệp: “Bạn nhớ người nào, nhớ người nào”

– Nhân hoá: “Khăn thương nhớ người nào; Ngọn đèn nhớ người nào “

⇒ Tác dụng của các giải pháp tu từ: Nhấn mạnh cảm giác nhớ nhung, nhớ nhung của người con gái lúc yêu theo những cung bậc tình cảm nhưng vẫn mang vẻ đẹp nữ tính của người con gái.

Đặc trưng ở nghệ thuật viết cấu trúc câu nghi vấn “khăn gói nhớ người nào” => Nhấn mạnh và làm nổi trội nỗi nhớ da diết, ko nguôi và là lời tự vấn của nhân vật trữ tình.
Cùng tham khảo thêm những hiểu biết về tác phẩm Chiếc Khăn Nhớ Người nhé!

Bài thơ Nhớ người nào

Khăn quàng nhớ người nào,

Chiếc khăn rơi xuống đất.

Khăn quàng nhớ người nào,

Khăn quàng qua vai.

Khăn quàng nhớ người nào,

Xé khăn lau.

Ngọn đèn nhớ người nào đó,

Nhưng đèn ko tắt.

Đôi mắt nhớ người nào đó,

Đôi mắt ko ngủ.

Đêm qua lo lắng của tôi,

Lo lắng về một sự bất an…

2. Nội dung bài thơ Chiếc khăn nhớ người nào.

[CHUẨN NHẤT]    Các biện pháp tu từ trong bài hát Nhớ ai

Bài hát là một khúc ca đầy tình yêu được trình bày qua nỗi nhớ đong đầy tình người và vẻ đẹp tâm hồn của người con gái lúc yêu. Đồng thời, qua đó lên án, phê phán, tố cáo xã hội phong kiến ​​ko đem lại hạnh phúc cho con người với quan niệm cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy.

3. Phân tích bài thơ Chiếc khăn nhớ người nào.

“Bạn nhớ người nào,

Chiếc khăn rơi xuống đất.

Khăn quàng nhớ người nào,

Khăn quàng qua vai.

Khăn quàng nhớ người nào,

Xé khăn lau.

Ngọn đèn nhớ người nào đó,

Nhưng đèn ko tắt.

Đôi mắt nhớ người nào đó,

Đôi mắt ko ngủ.

Đêm qua lo lắng của tôi,

Lo lắng về sự bất an ở một bên… ”

Bài ca dao nằm trong hệ thống ca dao về đề tài thương nhớ, cung bậc trong ca dao trữ tình của người bình dân Việt Nam. Bài hát diễn tả nỗi nhớ của một cô gái. Thương nhớ sâu nặng, nhớ nhung da diết, cồn cào ruột gan nhưng ko dễ bộc lộ. Cô phải hỏi “khăn”, hỏi “đèn”, hỏi “mắt”. Những câu hỏi chưa được trả lời càng đè nén nỗi buồn, và cuối cùng tràn trề lo lắng vì hạnh phúc:

Đêm qua lo lắng của tôi,

Lo lắng vì một bên bất an.

Chiếc khăn được hỏi trước hết và được hỏi nhiều nhất, với sáu dòng thơ:

Khăn quàng nhớ người nào,

Chiếc khăn rơi xuống đất.

Khăn quàng nhớ người nào,

Khăn quàng qua vai.

Khăn quàng nhớ người nào,

Xé khăn lau.

Chiếc “khăn xếp” (khăn đội đầu hay khăn tay) thường là đồ vật của tình yêu, là kỷ vật để nhắc nhở người yêu (“Gửi khăn, gửi áo, nhắn gửi – Đôi trai gái gửi người phương xa”). Sáu câu thơ được kết cấu theo kiểu đan xen, lặp lại từ “khăn xếp” sáu lần ở đầu các câu thơ và lặp lại ba lần cụm từ “khăn xếp nhớ người nào” như một điệp khúc vô tận, trình bày nỗi nhớ da diết. cuồng nhiệt, quyết liệt. Hình như mỗi lúc hỏi, nỗi nhớ lại tràn về. Chiếc khăn tự nó ko biết “nhớ” hay “rơi”, “vắt”, “lau nước mắt”, nhưng những hình ảnh xúc động với tình cảm của con người đã trình bày hình ảnh của một con người có tấm lòng. một trạng thái ngổn ngang đau buồn và lo lắng. Nỗi nhớ bâng khuâng, nỗi nhớ tỏa ra nhiều hướng ko gian “khăn rơi xuống đất” rồi “khăn vắt vai”, cuối cùng thu vào cảnh khóc thầm “lau nước mắt”.

Nỗi nhớ ở sáu câu trên lan tỏa vào ko gian, sang bốn câu tiếp theo xuyên suốt thời kì. Nỗi nhớ ban ngày kéo dài tới đêm:

Ngọn đèn nhớ người nào đó,

Nhưng đèn ko tắt.

Vẫn là điệp khúc của “nỗi nhớ xưa”, nhưng nỗi nhớ đã chuyển từ “khăn” sang “đèn”. Hình ảnh ngọn đèn gợi bóng đêm tàn, ngọn lửa cháy bỏng có phải là hình ảnh nỗi nhớ đang cháy bỏng trong lòng người con gái? Ngọn đèn mãi ko tắt, nỗi nhớ cứ triền miên. Giống như chiếc khăn, chiếc đèn đã giúp cô gái thổ lộ tình cảm của mình.

Nhưng dù gợi cảm tới đâu thì chiếc khăn và ngọn đèn cũng chỉ là một cách nói gián tiếp mang tính biểu tượng, nhân hoá. Trái tim của cô gái buộc phải bộc lộ một cách trực tiếp:

Đôi mắt nhớ người nào đó,

Đôi mắt ko ngủ.

Nhớ ko ngủ được, trằn trọc là câu nói thân thuộc trong ca dao:

Nằm trên giường vào đêm hôm.

Mong gặp bạn trên phố vào buổi sáng.

Tuy nhiên, cùng một tâm trạng nhưng ở ca khúc này, hình ảnh đôi mắt lại có sức gợi cảm thâm thúy hơn rất nhiều. “Đôi mắt ngủ ko yên” tạo nên một sự đối xứng tuyệt đẹp với “ánh sáng ko tắt” ở trên, gợi lên một quang cảnh rất thực: một cô gái nửa đêm một mình đối diện với ngọn đèn và nhớ người yêu. Vì “mắt ko ngủ yên”, “đèn ko tắt”. Nói tới đèn là nói tới con người. Ánh đèn soi vào mắt, tôi càng thấy nỗi nhớ khôn nguôi.

Mười câu thơ là năm câu hỏi ko lời đáp. Cái điệp khúc “nhớ người nào đó” cứ lặp đi lặp lại như xoáy vào nỗi nhớ da diết, nhức nhối. Năm lần từ “thương nhớ” và năm lần từ “người nào” xuất hiện. Từ “người nào” tự xuất hiện. Bản thân từ “người nào” đã mang nghĩa phù phiếm, gợi lên một nỗi nhớ da diết, ko giới hạn. Từ “who” là một ẩn dụ, ko xác định nhân vật riêng lẻ, nhưng người nghe hoàn toàn hiểu “người nào” đó là người nào. Ko có câu trả lời cho câu hỏi, nhưng thực tiễn câu trả lời là trong giọng điệu lo lắng, thống khổ đó. Ko cần nói ra nhưng nỗi nhớ người yêu đã được bộc lộ một cách kín đáo nhưng gợi cảm, sâu lắng, mãnh liệt.

Xem thêm:   Phân tích bài thơ Cảnh ngày hè  - Văn mẫu 10 hay nhất

Phần vần của bài hát cũng rất đặc thù:

Khăn quàng nhớ người nào,

Chiếc khăn rơi xuống đất.

Khăn quàng nhớ người nào,

Khăn quàng qua vai.

Khăn quàng nhớ người nào,

Xé khăn lau.

Ngọn đèn nhớ người nào đó,

Nhưng đèn ko tắt.

Đôi mắt nhớ người nào đó,

Đôi mắt ko ngủ.

Vần chân và vần lưng xen kẽ nhau, vần bằng và vần lưng xen kẽ nhau, tất cả tạo nên một nhạc điệu nhịp nhàng liên hoàn khiến nỗi nhớ của người con gái vừa dồn nén, vừa trải dài tới mênh mông. vô hạn cả về ko gian và thời kì. Tưởng rằng nỗi nhớ sẽ ko có hồi kết… Nhưng bài hát phải có điểm ngừng. Lúc cô gái ngừng hỏi, nỗi nhớ lại trào ra lo lắng.

Đêm qua lo lắng của tôi,

Lo lắng về một sự bất an…

Từ nhịp thơ bốn chữ liên tục, lời ca chuyển sang nhịp thơ lục bát, nhẹ nhõm hơn nhưng cũng bay bổng hơn, trình bày sự lo lắng của người con gái trước hạnh phúc lứa đôi. Ko phải trùng hợp nhưng từ “lo” được nhắc tới hai lần. Thương nhớ người yêu và lo lắng cho số phận “chông chênh”, tâm trạng của cô gái mang một nỗi niềm chung cho những người phụ nữ ở đời xưa: yêu say đắm nhưng luôn lo sợ cho hạnh phúc cập kênh.

Bài ca dao khá tiêu biểu cho nghệ thuật dân gian với sự lặp lại trong diễn tả tâm trạng, sử dụng hình ảnh tượng trưng, ​​nhân hoá để tiếp thêm sức sống bằng hình ảnh, vần điệu, cấu trúc uyển chuyển. Truyền thống ghép những câu thơ bốn chữ với hai câu lục bát cuối… Qua nỗi nhớ, nỗi khắc khoải được trình bày trong bài ca dao, ta nhìn thấy bản tình khúc, nỗi nhớ nhung da diết của người xưa.


Xem thông tin chi tiết

Nguồn:cungdaythang.com
Phân mục: Giáo dục

#Biện #pháp #từ #trong #bài #Khăn #thương #nhớ #Ngữ #Văn