Bài văn Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bài văn Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó …

suy nghi cua em ve bai tho anh trang cua nguyen duy

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bài văn Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tài liệu về giáo dục, học tập khác tại đây => Giáo dục, học tập

Ánh trăng là bài thơ chứa đựng nhiều triết lí thâm thúy của thi sĩ Nguyễn Duy. Bài Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng dưới đây sẽ giúp các em cảm thu được những ân tình thủy chung của vầng trăng với con người, qua đó ý thức được thái độ sống “Uống nước nhớ nguồn”, trân trọng, thủy chung với quá khứ.

Đề bài: Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

suy nghi cua em ve bai tho anh trang cua nguyen duy

Bài văn mẫu Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

I. Dàn ý Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng (Chuẩn)

1. Mở bài

– Sơ lược về Nguyễn Duy và phong cách sáng tác
– Dẫn vào bài thơ Ánh trăng.

2. Thân bài

a. Hai khổ thơ đầu: Kỷ niệm về một thời quá khứ đáng nhớ.
– Cuộc sống thơ ấu gắn liền với quê hương, quốc gia bằng những hình ảnh vô cùng thân thuộc “sông”, “bể”, “đồng”, để lại trong lòng tác giả nhiều kỷ niệm, tình yêu quê hương thâm thúy.
– Lúc chiến tranh, tác giả gắn bó với rừng sâu, sống chan hòa với tự nhiên, thân thiện thân thuộc với ánh trăng sáng trong những ngày đấu tranh khó khăn, tới mức tưởng như chẳng bao giờ quên vầng trăng tình nghĩa.

b. Hai khổ thơ sau: Cuộc sống thay đổi khiến con người dần quên đi quá khứ, kể cả vầng trăng tình nghĩa.
– Rời xa chiến trường thảm khốc, quen cuộc sống ánh điện cửa gương, vầng trăng dần bị quên lãng do tác động của thời kì và cuộc sống hiện đại mới mẻ.
– Sự cố mất điện đã đem lại thời cơ cho thi sĩ gặp lại “tri kỷ” vầng trăng, sự xuất hiện đột ngột của vầng trăng đã khiến thi sĩ mang nhiều xúc cảm hỗn loạn,  xúc động, bối rối, xấu hổ.

c. Hai khổ thơ cuối:
– Hình ảnh vầng trăng xuất hiện khiến tác giả nhớ về những kỷ niệm xa xăm đầy xúc động thời thơ ấu và cả những năm tháng đấu tranh khó khăn.
– Đặc trưng sự tròn “vành vạnh”, ánh sáng nhàn nhạt tươi mát, sự im “phăng phắc” ko hề thay đổi của vầng trăng qua bao nhiêu năm tháng đã khiến tác giả phải “giật thót” vì sự thủy chung, ân nghĩa, trong lúc đó bản thân lại nỡ lòng quên đi tất cả những ân tình trong quá khứ, mê mải với cuộc sống thư thả ngày nay.
=> Triết lý vô cùng thâm thúy, nhắc nhở con người về lối sống ân tình, vẹn nghĩa với quá khứ, dẫu có vô tình bẵng quên đi nhưng chỉ cần tới một lúc nào đó có thể chợt nhìn thấy nhưng mà ko hoàn toàn chối bỏ thì đều là đáng quý, đáng trân trọng.

3. Kết bài

– Nêu cảm nhận về bài thơ.

II. Bài văn mẫu Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

1. Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng, mẫu số 1 (Chuẩn):

Nhà phê bình văn học Hoài Thanh đã nhận định về đặc điểm cũng như định hướng nghệ thuật của thơ Nguyễn Duy bằng những lời rất thâm thúy: “Thơ Nguyễn Duy đưa ta về một toàn cầu thân thuộc. Nguyễn Duy đặc trưng thấm thía cái cao đẹp của những con người, những cuộc đời chuyên cần khó khăn, ko tuổi ko tên. Đọc thơ Nguyễn Duy thấy anh hay xúc cảm, suy nghĩ trước những chuyện lớn, chuyện nhỏ quanh mình. Cái điều ở người khác thì có thể chỉ là chuyện thoáng qua thì ở anh, nó lắng sâu và dường như đọng lại…”. Đọc thơ Nguyễn Duy ta thường cảm nhận thấy ở ông là một giọng thơ phóng khoáng, ngang tàng nhưng ẩn chứa trong đấy lại là cả một toàn cầu nội tâm thâm thúy, giàu sức suy tưởng, triết lý về kiếp nhân sinh, về những trị giá thiết thực ở đời, đặc trưng là trong khía cạnh tình cảm nhưng mà con người thường có lúc bẵng quên đi. Chính bởi giọng thơ thoải mái, vừa hiện đại vừa truyền thống, dẫn người đọc đi từ quá khứ tới ngày nay bằng nhịp thơ nhẹ nhõm, thư thả, nên thơ Nguyễn Duy dễ đi vào lòng người, ngấm sâu tận tình hồn, để rồi có đôi lúc khiến người đọc phải bừng tỉnh, giật thót ngẫm lại xem bản thân có phải hình như đã bỏ qua một điều gì đó quan trọng hay ko. Kế bên những tác phẩm rất được thích thú của thi sĩ như Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, Đò lèn, Tre Việt Nam, Sông Thao,… thì Ánh trăng cũng là một bài thơ xuất sắc tiêu biểu cho phong cách sáng tác của Nguyễn Duy, phóng khoáng nhưng đầy chiêm nghiệm.

Nguyễn Duy là một người lính chiến từng có khoảng thời kì hơn 10 năm tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ trên các chiến trường thảm khốc nhất tại miền Nam, đồng thời ông cũng có mặt trong trận chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979. Cuộc đời chiến sĩ đã để lại trong Nguyễn Duy những ấn tượng, những trải nghiệm khó quên về hình tượng người lính, đặc trưng là những hiểu biết về tâm hồn của người lính thông qua chính bản thân mình. Sau giải phóng miền Nam, quốc gia hoàn toàn độc lập, Nguyễn Duy rời chiến trường trở về thị thành Hồ Chí Minh sinh sống và tiếp tục công việc sáng tác. Năm  1978, ba năm sau ngày giải phóng, có nhẽ rằng cuộc sống yên bình đã làm người lính vô tình quên lãng những kỷ niệm đầy gian lao, nhưng người hùng của quá khứ. Chỉ lúc có ánh trăng soi tỏ tấm lòng, người lính mới giật thót nhớ lại về một thời quá khứ đã xa ko ánh điện, cửa gương chỉ có rừng hoang sương muối và ánh trăng làm tri kỷ, Ánh trăng đã ra đời trong những phút chốc xúc động tương tự.

 “Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với biển
hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỷ

Trần truồng với tự nhiên
hồn nhiên như cây cối
ngỡ ko bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa”

Nguyễn Duy quay trở về một thời thơ ấu thật xa, ông ra đi từ một làng quê nghèo của tỉnh Thanh Hóa với cái nắng bỏng rát của mùa hè, cái lạnh cắt từng thớ thịt của mùa đông. Thi sĩ Rasun Gamzatop đã từng nói: “Chúng ta ko thể lựa chọn Quê hương, nhưng Quê hương thì ngay từ đầu đã lựa chọn chúng ta!” và có thể thấy rằng Nguyễn Duy đã rất thành tâm với sự lựa chọn đó của quê hương như là một định mệnh. Trong rất nhiều tác phẩm, thi sĩ vẫn thường nhắc về chốn làng quê của mình một cách đầy mến thương và trân trọng, trong Ánh trăng cũng ko hề ngoại lệ, Nguyễn Duy hồi ức về một thời thơ ấu, nhỏ dại cuộc sống gắn liền với những cánh đồng xanh ngắt, với những con sông với những bờ biển đầy muối, đó là những thời khắc vô cùng đáng giá của một con người. Rồi tới lúc lớn lên, rời xa quê hương đi đấu tranh dọc các chiến trường thảm khốc nhất của miền Nam, đường 9 – Khe Sanh tới mặt trận Nam Lào, cuộc sống của người lính có nhẽ gắn bó nhất là với hình ảnh những cánh rừng mênh mông um tùm, với những đêm dài thức trắng chờ giặc. Lúc đó cuộc sống đầy máu và lửa, chất chứa nhiều khó khăn,  thì hình ảnh vầng trăng trên cao, tròn vành vạnh, sáng trong là biểu tượng cho sự sum họp, hạnh phúc, biểu tượng cho sự hòa bình, yên ấm sớm đã trở thành tri kỷ theo mỗi bước chân của người lính. Nguyễn Duy cũng tương tự, trăng đã trở thành một phần trong đời sống đấu tranh, trong đời thơ dài của tác giả, thậm chí thân thiết thân thuộc tới mức tưởng rằng ông sẽ chẳng bao giờ quên được cái vầng trăng xinh xắn, “cái vầng trăng tình nghĩa”, thủy chung, son sắt đã làm bạn với thi sĩ trong hơn chục năm trời đấu tranh đầy khó khăn. Thế nhưng có vẻ thi sĩ đã nhận định quá thấp sức tác động của ngoại cảnh, sự thay đổi môi trường mới trong một thời kì dài dường như cũng làm thay đổi suy nghĩ của con người ít nhiều.

“Từ hồi về thị thành
quen ánh điện cửa gương
vầng trăng đi qua ngõ
như người ngoài qua đường

Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn-đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn”

Những ngày chinh chiến khó khăn cuối cùng cũng đã lùi xa, người lính chiến rời bỏ chiến trường thảm khốc, đầy mưa bom bão đạn để trở về với cuộc sống yên bình nhưng mà ông cũng như biết bao người lính khác đã mong ước và đã đấu tranh hết mình vì nó suốt mấy chục năm qua. Thời thế thay đổi, cuộc sống trở thành thư thả hơn, Nguyễn Duy được sống trong những căn phòng bê tông cốt thép, với nước sơn xinh xắn, cửa gương sáng nhoáng, với ánh điện sáng trưng, khác hẳn những ngày đấu tranh khó khăn màn trời chiếu đất, tối tăm đôi lúc được hứng vài ánh trăng nhàn nhạt lúc còn đấu tranh. Có một sự thực rằng lúc bình yên người ta thường dễ dàng quên đi những thời thề son sắt trong gió bão, ko phải chỉ riêng mình tác giả, nhưng mà có nhẽ đó đã là xu thế chung của nhân loại, bởi ít lúc nào họ muốn mường tượng lại những tháng ngày khó khăn, thiếu thốn họ chỉ muốn tiến về phía trước, nên lời thề theo đó nhưng mà dễ dàng bị quên đi. Nói tệ hại hơn một tí thì người ta gọi đó là lòng người “vô tình”, chỉ có điều có phải thi sĩ cố tình quên đi hay là do sự chảy trôi của thời kì của cuộc sống xô bồ dễ khiến tác giả nhiều lúc chẳng còn quan tâm lên trời cao. Và may mắn sao, Nguyễn Duy thuộc vế thứ hai, một sự cố “Thình lình đèn điện tắt” đã bất thần đánh thức tác giả, giữa cái tối tăm của căn phòng kín đáo, ngột ngạt, tác giả buộc phải tìm cho mình một ánh sáng, một bầu ko khí khác. Lúc cửa sổ bật tung, Nguyễn Duy thực sự sửng sốt nên đã dùng từ “đột ngột” để diễn tả sự xuất hiện của vầng trăng, đôi lúc ta cảm thấy ánh trăng dường như ập tới khiến thi sĩ trở mình ko kịp, nhưng mà chỉ còn cách đứng sững đón nhận tất cả. Ánh trăng mang về nhiều lắm, đâu chỉ riêng cái ánh sáng vàng nhàn nhạt, nhưng mà đó còn là một bầu trời ký ức trong những năm kháng chiến khó khăn, ánh trăng với tuổi thơ nông nổi, dại khờ,… và quan trọng nhất là mang về lời thề tình nghĩa nguyện cùng trăng làm tri kỷ đã quên lãng suốt mấy năm nay. Nguyễn Duy đã cảm thấy thế nào trong cái phút chốc đột ngột đấy, có nhẽ là xúc động, có nhẽ là xấu hổ và cũng có thể là cả sự hoài niệm tha thiết về những ngày xưa thân ái.

“Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng
như là đồng là bể
như là sông là rừng

Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật thót”

Đương đầu với vầng trăng trước sau như một, vẫn ân tình, thủy chung son sắt thi sĩ trở thành bối rối, niềm xúc động tuôn trào như cảnh hội ngộ cố tri, người đã lâu ko họp mặt, ký ức thuở thơ dại tràn về “Như là đồng là bể/Như là sống là rừng”. Thế nhưng đứng trước sự lạnh lùng, trong sáng của vầng trăng “cứ tròn vành vạnh” như thuở còn khó khăn, còn chiến tranh ở rừng, đã nhắc nhở tác giả về sự “vô tình”, bội bạc, có mới nới cũ. Vầng trăng đấy ko nói gì, ko kể lể ko trách tội, trăng quân tử, “trăng im phăng phắc” nhưng lại chính là sự dằn vặt, sự chỉ trích nghiêm khắc nhất đối với người dưới ánh trăng. Hình ảnh vầng trăng sáng tỏ, trên nền trời đương đầu với người thi sĩ trong căn phòng thiếu ánh điện, cửa gương bật mở, như nhắc nhở cuối cùng chỉ còn có vầng trăng mãi vẫn luôn ngự trị, vẫn luôn ân tình, thủy chung theo sát bóng người lính chiến dẫu là lúc chiến tranh hay lúc đã hòa bình độc lập. Nhiêu đó thôi cũng để người ta phải “giật thót”, ko phải vì sợ hãi nhưng mà giật thót, đó là sự xấu hổ, bối rối, bất thần và xúc động đã đánh thức tâm hồn tác giả, buộc Nguyễn Duy phải nhìn nhận lại bản thân trong cách sống, cách suy nghĩ. Rõ ràng rằng hình ảnh người lính và vầng trăng hòa bình đã dẫn ra một triết lý vô cùng thâm thúy, nhắc nhở con người về lối sống ân tình, vẹn nghĩa với quá khứ, dẫu có vô tình bẵng quên đi nhưng chỉ cần tới một lúc nào đó có thể chợt nhìn thấy nhưng mà ko hoàn toàn chối bỏ thì đều là đáng quý, đáng trân trọng.

 Bằng giọng thơ phóng khoáng tự nhiên, lối thơ tự sự giản dị Nguyễn Duy đã đưa người đọc về những năm tháng đấu tranh đầy vất vả của người lính, cũng như đời sống nội tâm thông qua hình ảnh vầng trăng gắn bó tri kỷ. Đồng thời cũng để lại cho mỗi người một bài học, một lời nhắc nhở về cách sống, cách đối xử với quá khứ, những gì tuy đã đi qua nhưng lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng, mỗi chúng ta cần phải biết trân quý,  giữ gìn bằng tấm lòng ân nghĩa, thủy chung.

2. Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng, mẫu số 2:

Ko biết tự bao giờ trăng đã trở thành nàng thơ ,thành người bạn tri kỉ tri kỉ của biết bao tâm hồn thi sĩ .Với ánh sáng huyền diệu ,với chu kì tròn khuyết lạ lùng, trăng đã gợi cho các thi nhân cổ kim nhiều thi tứ .Trong miền thơ mênh mang đấy,”Ánh trăng “của Nguyễn Duy như một lời tâm tư chân tình,đã neo lại trong tâm hồn người đọc những tâm trạng riêng,những suy ngẫm riêng giàu trằn trọc .

Bài thơ mang dáng dấp một câu chuyện nhỏ được kể theo trình tự thời kì. Cảm tưởng trữ tình của tác giả men theo dòng tự sự này để bộc lộ .Trước hết là hình ảnh vầng trăng tự nhiên gắn bó với tuổi thơ:

Hồi nhỏ sống với đồng
với sông rồi với bể

Bằng cách gieo vần lưng và điệp từ “với” được nhắc đi nhắc lại gợi ra trước mắt người đọc một tuổi thơ đầy ắp những kỷ niệm êm đềm ,tuổi thơ được vui đùa, được hoà mình với tự nhiên,sông,bể …Và lúc đã trở thành người lính,trăng và người vẫn gắn bó bên nhau:

hồi chiến tranh ở rừng
vầng trăng thành tri kỉ

Xem thêm:   Hướng dẫn sử dụng Hệ thống thi trắc nghiệm Hanoi Study

Vầng trăng xinh xắn ân tình ,gắn với những kỷ niệm thiếu thời và những tháng năm chinh chiến .Trăng là hình ảnh của tự nhiên hồn nhiên tươi mát ,là trò chơi tuổi thơ ,là ước mơ trong sáng ,là ánh sáng ,là thú vui bầu bạn của người lính . Con người lúc đấy sống giản dị và hoà hợp với tự nhiên trong sạch :

Trần truồng với tự nhiên
hồn nhiên như cây cối
ngỡ ko bao giờ quên
cái vầng trăng tình nghĩa .

Vậy nhưng mà, hoàn cảnh sống thay đổi ,hết chiến tranh , con người trở về thị thành, quen với cửa gương và ánh điện của cuộc sống hiện đại lúc nào cũng rực rỡ sáng loà ,vầng trăng tri kỉ ,vầng trăng tình nghiã của ngày xưa đã nhanh chóng trở thành quá khứ. Nếu ở khổ thơ đầu ta rung động trước một tình cảm gắn bó bền chặt thì tới đây người đọc lại sửng sốt , ngỡ ngàng:

Vầng trăng đi qua ngõ
như người ngoài qua đường

Vẫn là vầng trăng ngày xưa nhưng con người giờ đã khác xưa, quen với ánh sáng nhân tạo nên coi trăng hoàn toàn xa lạ. Một sự thay đổi tới phũ phàng,tê tái… Người lính đã quên những tình cảm chân tình ,những tháng năm khó khăn nhưng ngập tràn ân tình thuở trước.Mặc dù vậy trăng vẫn ko quên, vẫn tới với bạn xưa bằng tình cảm tràn đầy ko hề sứt mẻ .Người lính chỉ nhìn thấy điều đó lúc:

Thình lình đèn điện tắt
phòng buyn đinh tối om
vội bật tung cửa sổ
đột ngột vầng trăng tròn .

Việc mất điện như một tình huống có vấn đề đột ngột xảy ra ,theo thói quen con người vì cần ánh sáng nhưng mà mở tung cửa sổ, lại nhìn thấy hình ảnh vầng trăng vẫn hiện diện trên bầu trời và toả sáng khắp căn phòng.Chính vầng trăng xuất hiện bất thần trong bối cảnh đấy đã gây ấn tượng mạnh ,thổi bùng nỗi nhớ về một thời quá khứ chưa xa :

Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng
như là đồng là bể
như là sông là rừng .

Phép nhân hoá tài tình khiến trăng và người đối diện đàm tâm là một cách viết lạ và thâm thúy của riêng Nguyễn Duy .Trong cuộc họp mặt ko lời ,người lính xưa xúc động” rưng rưng” .Xúc cảm nghẹn ngào ,khoắc khoải như chỉ chực trào nước mắt.Sự xuất hiện đột ngột của vầng trăng làm ùa dậy trong tâm trí thi sĩ bao kỷ niệm xưa : những kỷ niệm thiếu thời ,những tháng năm chinh chiến giữa tự nhiên, quốc gia bình dị , hiền hoà. Tất cả hiện hình trong nỗi nhớ ,trong xúc cảm thiết tha và cả trong tư thế lặng im thành kính của tác giả… Vào lúc đó ông đã nhìn thấy, trăng vẫn tròn đầy, tình nghĩa ,thuỷ chung và vị tha, cao thượng :

Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình .
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật thót .

Hình ảnh” vầng trăng tròn vành vạnh” ko chỉ trình bày vẻ đẹp bình dị và vĩnh hằng của cuộc sống nhưng mà còn có ý nghĩa biểu tượng cho nghiã tình quá khứ xinh xắn, vẹn nguyên, không thể phai mờ .Trăng xuất hiện ko một lời oán hờn trách cứ, nhưng đôi lúc , yên lặng lại là sự trừng trị nghiêm khắc nhất .Ko gian như chững lại,lặng im trong cuộc họp mặt ko lời của hai người tri kỉ .Khoảnh khắc đấy tác giả nhìn thấy trăng chính là người bạn ,là nhân chứng đã chứng kiến trọn vẹn quá khứ tình nghĩa giờ lặng im như nghiêm khắc nhắc nhở ta :con người có thể vô tình, có thể quên lãng ,nhưng tự nhiên và nghiã tình quá khứ thì xoành xoạch tròn đầy,xoành xoạch bất tử .Điều đó đã tạo nên cái “giật thót ” đầy ý nghĩa của tác giả: giật thót để nhớ lại,để tự vấn lương tâm ,để nhìn thấy và hoàn thiện chính mình…

Giọng điệu tâm tình ,nhịp thơ lúc trầm lắng suy tư, lúc lại nhịp nhàng,ngân nga, tha thiết đã góp phần làm nổi trội chủ đề ,tạo nên sự chân tình và sức truyền cảm thâm thúy của bài thơ .

Từ một câu chuyện riêng ,tiếng thơ của Nguyễn Duy như một lời cảnh tỉnh, nhắc nhở thấm thía về thái độ sống “uống nước nhớ nguồn”,”ân nghĩa thuỷ chung” cùng quá khứ.Có nhẽ vì vậy nhưng mà tới với “ánh trăng”,người đọc nào cũng thấy lòng mình dường như lắng lại !

—————————-HẾT———————————

Sau lúc đã Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy các em có thể đi vào Bình giảng bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy hoặc tham khảo Cảm nhận bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy nhằm củng cố tri thức của mình.

https://thuthuat.taimienphi.vn/suy-nghi-cua-em-ve-bai-tho-anh-trang-cua-nguyen-duy-41000n.aspx

Từ khoá liên quan:

suy nghi cua em ve bai tho anh trang cua nguyen duy

, cam nhan ve bai tho anh trang, suy nghi ve bai tho anh trang cua nguyen duy,