Bài văn Phân tích nhân vật Xô-cô-lốp trong Số phận con người, văn mẫu

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bài văn Phân tích nhân vật Xô-cô-lốp trong Số phận con người, văn mẫu phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tài liệu về giáo dục, học tập khác tại đây => Giáo dục, học tập

Bài văn Phân tích nhân vật Sokolov trong truyện ngắn Số phận con người sẽ giúp các em hiểu được hoàn cảnh đáng thương, xấu số của Sosolov sau chiến tranh, cùng với sức mạnh kì diệu của tình mến thương. lòng nhân ái xoa dịu nỗi đau, thắp lên ngọn lửa kỳ vọng vào cuộc sống của mọi người.

Chủ đề: Phân tích nhân vật Sokolov trong Số phận con người của Solokhov

Bài văn mẫu Phân tích nhân vật Sokolov trong Số phận con người

Phân công

Tác phẩm là lời tự sự của nhân vật trung tâm – anh lính Hồng quân Socolov, một con người đã phải chịu đựng bao cơn bão tố nghiệt ngã của cuộc đời ập xuống số phận của mình. Đó là cuộc đời gắn liền với lịch sử hào hùng và bi tráng của nhân dân Nga, với cơ chế Xô Viết đã tạo nên nên những phẩm chất của con người Nga kiên cường.

M.Solokhov đã dựng nên chân dung một con người Nga phổ biến nhất, một Xô Viết chân chính. Số phận đó đại diện cho biết bao người con ưu tú đã viết nên thời đại hào hùng của Liên Xô cũ.

Cuộc sống hiện lên thật trần truồng – ko phô trương hào nhoáng, ko kịch tính, nhưng mà đều đặn như giọng nói của một người đàn ông Nga với họ Nga thông thường: Socolov. Nhưng số phận của anh là sức nặng của nỗi đau dân tộc Nga trải qua những thời kỳ khốc liệt nhất. Ko trốn tránh sự thực – đó là phẩm chất trước hết của các nhà văn Liên Xô – Nga nhưng mà M. Solokhov là một ví dụ. Sự thực đó ko được kể bằng giọng lạnh lùng, hững hờ nhưng mà còn mang nỗi đau trong giọng thơ, trong ký ức ám ảnh đã ăn sâu vào tâm trí người lính Xô Viết trước đây – nó là sự phản chiếu của một mảnh ghép của hiện nay. Thực tiễn là rộng lớn và đi qua các cuộc hành trình của người dân Nga.

Trước nhất là ký ức về những ngày nội chiến, lúc chính quyền Xô Viết non trẻ phải ứng phó với lính trắng, thổ phỉ và can thiệp. Người đọc có thể trông thấy những dấu ấn thân thuộc làm nên tên tuổi của M.Solokhov trong Sông Đông êm đềm. Nạn đói và cái nghèo cùng cực đã ko khuất phục được ý chí vươn lên của nhân dân Xô Viết. Sokolop đã từng trải qua cuộc sống làm thuê, từng chứng kiến ​​gia đình chết đói, nhưng sự tàn nhẫn đó chính là lời giảng giải vì sao anh lại trở thành một người lính trong Hồng quân, vì sao anh lại có được một hạnh phúc từ nỗi đau xấu số. Đó là hạnh phúc của những người nghèo túng được xây dựng từ xấu số để họ khẳng định quyền làm chủ cuộc sống.

Có nhẽ ký ức con người sẽ ko bao giờ phai nhạt về những ám ảnh kinh khủng của Thế chiến thứ hai. Nhưng nhà văn ko theo cách thông thường truyền tụng những đóng góp xương máu của hơn hai mươi triệu người Liên Xô vào thắng lợi của cuộc Chiến tranh Vệ quốc lớn lao. Thảm kịch chiến tranh hiện hữu ngay trong từng số phận, từng gia đình. Sức tàn phá của nó khiến anh mất vợ và hai con; Vania là trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ. Mất mát là điều ko thể tránh khỏi, nhưng với những người liên quan, nó còn kinh khủng hơn nhiều, lúc nỗi ám ảnh của nó vẫn quay trở lại trong giấc ngủ nặng nề, tới nỗi lần nào thức dậy Socolov cũng rơm rớm nước mắt. Nhưng vào lúc quyết liệt đương đầu với quân thù, nước mắt ko thể rơi! Đó chỉ có thể là ánh mắt rực lửa căm thù và khinh bỉ đối với quân thù, với những kẻ phản bội. Anh đã sống đúng nghĩa một người lính ngay cả lúc “thua cuộc”, bị bắt làm tù binh. Cảm hứng về chiến tranh của M. Solokhov có phần thân thiện với Alexey Tonstoy với “tính cách Nga”, với “Xô Viết chúng tôi”… Nhưng người đọc hiểu đó là lúc người ta đang đấu tranh vì tên tuổi của mình. tham gia vào quốc gia, vì những kỳ vọng còn dang dở của tương lai. Socolav là người thắng lợi, ngửng cao đầu trong trại tập trung của quân thù, dũng cảm trở về hàng ngũ, đấu tranh với tất cả lòng căm thù sục sôi dành cho kẻ đã phá hoại hạnh phúc gia đình, và cũng là “kỳ vọng cuối cùng” – cậu đàn ông trở thành đại úy pháo binh Andrey Sokolop . Trớ trêu thay, vào ngày lá cờ đỏ rực trên nóc nhà quốc hội Đức, ông phải tống biệt đàn ông mình. Dẫu biết rằng sự hy sinh là quả cảm và cần thiết nhưng đó quả thực là một đòn nghiệt ngã của số phận khiến bất kỳ người nào yếu tim cũng có thể gục ngã. Có nhẽ đây cũng là những trang viết gợi cho chúng ta nhiều nhất ý nghĩa tàn khốc của chiến tranh, vinh quang và đắng cay, hạnh phúc và xấu số, thú vui chung và nỗi đau riêng tư, để từ đó suy ngẫm và thấu hiểu. hiểu sâu hơn ý nghĩa của từ “hy sinh”.

Nhưng tất nhiên, chúng ta ko nhận thấy rằng tâm trạng của những người dân – những người dân nước Nga trở về sau chiến tranh cũng nặng nề và bi thương như “thế hệ vứt bỏ” trở về sau Thế chiến thứ nhất ở Mỹ hay Châu Âu. Vì hy sinh sẽ vô ích nếu cuộc đời sẽ tê liệt sau quá nhiều mất mát. Vì vậy, Socolov đã sống và làm việc như bao người lính Liên Xô trở về sau chiến tranh. Nỗi đau nguôi ngoai và chỉ thực sự tồn tại lúc Socolas quyết tâm quên mình trong men rượu. Sức ép cuộc sống đời thường và hậu quả chiến tranh quá nặng nề, dường như con người ta có thể gục ngã. Một sự tình cờ, dường như tình cờ, thế tất đã gắn cuộc đời Socolov với cuộc đời Vania. Cô nhỏ Vania – đôi mắt đen láy, cuộc đời phiêu bạt là hình tượng nghệ thuật có thể làm mềm lòng những trái tim sắt đá nhất. Cậu nhỏ là hiện thân của thế hệ tương lai của nước Nga, vẻ đẹp của sự hồn nhiên trong sáng cần được chở che và bảo vệ. Cuộc gặp mặt của hai người này là điều thế tất. Ko chỉ xúc động trước khoảnh khắc Socolav thủ thỉ với nhỏ Vania: “Bố là bố của con”, lúc nhận bố của con cũng là lúc người đọc chứng kiến ​​sự trở lại đầy nước mắt của người nhưng mà tưởng chừng trái tim mình đã chết. héo mòn vì cực khổ. Nước mắt – vui buồn đan xen, thấm vào tim mỗi người.

Tưởng rằng hạnh phúc đã thực sự trở lại, tưởng rằng từ đây tràn trề tiếng cười và tiếng ríu rít như chim của nhỏ Vania, nhưng ký ức vẫn ám ảnh nó. Người đọc phải chứng kiến ​​những lời nói điêu – nhưng kỳ lạ thay, lời nói còn đẹp hơn sự thực gấp trăm lần. Vì sự đồng cảm của số phận và tình yêu đã gắn chặt cuộc đời của hai cha con – một bên cần nén nỗi đau quá khứ và một bên cần an tâm hướng tới một tương lai tốt đẹp. Tuy nhiên, số phận đã gạt gẫm lúc để Socolov và đàn ông tiếp tục cuộc hành trình trong cuộc sống đời thường với nhiều thử thách đang hy vọng phía trước.

Xem thêm:   2 Đề đọc hiểu Cho đi là còn mãi (Azim Jamal & Harvey Mckinnon) tuyển chọn

Số Phận Con Người là một câu chuyện có thật về một con người phổ biến. Nhưng cuộc đời đầy mưa gió bão bùng đã rèn cho anh một phẩm chất kiên cường, một tình yêu rộng lớn. Khuôn mặt của người đàn ông đó đanh lại vì cực khổ, nhưng trái tim bị tổn thương của anh ta vẫn đập với tình yêu tha thiết dành cho con người. Nhà văn đã nói thay nhân vật ở cuối tác phẩm, bằng tất cả niềm xúc động thâm thúy và sự khâm phục vô hạn đối với tư cách của một Con người chân chính. Thông điệp của nhà văn giúp chúng ta nhận thức rõ hơn chân dung con người Nga, vẻ đẹp tâm hồn Nga và nghị lực vượt qua bao thảm kịch xấu số của con người. Đó là lời khẳng định tuyệt đối của nhà văn trình bày niềm tin vào Nhân dân và tương lai của non sông. Nỗi buồn kết thúc tác phẩm khiến ta nhận thấy tầm vóc lớn lao của non sông và con người nước Nga Xô Viết quả cảm, kiên cường, nhân hậu.

———————KẾT THÚC—————————

The Fate of Man là truyện ngắn xuất sắc của Shekhov kể về những con người nhỏ nhỏ, những nạn nhân đáng thương của chiến tranh. Để hiểu thêm về truyện ngắn, ngoài bài văn Phân tích nhân vật Sokolov trên đây, các em ko nên bỏ qua những bài văn mẫu hay khác như: Nhận xét về tác phẩm “Số phận con người” của Solokhov, Bản đồ tư duy Số phận con người, Phân tích truyện Số phận con ngườiTừ tác phẩm Số phận con người, suy nghĩ về nghị lực và sức trẻ.

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-nhan-vat-xocolop-trong-so-phan-con-nguoi-42575n.aspx

Các từ khóa liên quan:

Nhóm phân tích nguồn nhân lực có vị trí thấp so với yếu tố con người

.


Xem thông tin chi tiết

Nguồn:cungdaythang.com
Phân mục: Giáo dục

#Bài #văn #Phân #tích #nhân #vật #Xôcôlốp #trong #Số #phận #con #người #văn #mẫu