2 bài văn Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa P

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => 2 bài văn Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa P phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời …

phan tich ve dep thien nhien va con nguoi trong lang le sa pa cua nguyen thanh long

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => 2 bài văn Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa P phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tài liệu về giáo dục, học tập khác tại đây => Giáo dục, học tập

Trên nền Sa Pa lặng lẽ, nhà văn Nguyễn Thành Long ko chỉ tái tạo bức tranh tự nhiên nhẹ nhõm, trong trẻo nhưng mà còn ngợi ca con người lao động đang say mê lao động thông minh. Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa Pa sẽ cùng các em tìm hiểu và khám phá vẻ đẹp tự nhiên và những vẻ đẹp đáng trân trọng của con người trên nền tự nhiên tươi đẹp đó.

Đề bài: Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long

phan tich ve dep thien nhien va con nguoi trong lang le sa pa cua nguyen thanh long

2 bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long

1. Hãy phân tích tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, mẫu số 1:

Nguyễn Thành Long là nhà văn chuyên viết truyện ngắn và bút kí. Các tác phẩm của ông là sự gạn lọc hiện thực của cuộc sống. Lặng lẽ Sa Pa là một truyện ngắn rực rỡ, lôi cuốn, thu hút người đọc. Truyện được viết sau chuyến đi thực tiễn ở Sa Pa, một vùng núi đẹp nổi tiếng. Tác phẩm ko chỉ khắc hoạ vẻ đẹp lạ mắt của tự nhiên Sa Pa nhưng mà còn nêu lên vẻ đẹp của những con người ở chốn Sa Pa lặng lẽ đó.

Tự nhiên Việt Nam có rất nhiều cảnh đẹp trong đó có Sa Pa là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở miền Bắc. Khí hậu ở đây hài hoà, chính vì thế nhưng mà hoa trái bốn mùa xanh tươi. Sa Pa hiện lên trong truyện ngắn của Nguyễn Thành Long với tiếng nói điêu luyện đã trở thành một bức tranh đẹp, sống động, và đầy chất thơ. Đọc truyện của ông, người đọc ko còn thấy Sa Pa có vẻ đẹp hoang dại, bí hiểm nhưng mà trái lại, tự nhiên nơi đây đi vào truyện của Nguyễn Thành Long với một cái nhìn dịu dàng, trong trẻo như một bức tranh thủy mặc làm cho người đọc ko khỏi bâng khuâng, xao xuyến. Theo bước chân của nhà văn, ta ko khỏi ngỡ ngàng trước bầu trời xanh rộng lớn. Mây ở đây xuất hiện mang một vẻ đẹp kì thú: mây bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơi xuống đường cái, luồn cả vào gầm xe làm cho ko gian ở đây trở thành mát lạnh, mờ ảo. Nắng ở Sa Pa cũng thật là đẹp. Ngòi bút mô tả rực rỡ của Nguyễn Thành Long đã tôn lên vẻ đẹp rực rỡ của nắng Sa Pa: nắng hiện giờ khởi đầu len tới đốt cháy rừng cây, hừng hực như một bó đuốc lớn. Qua sự mô tả của nhà văn, hình ảnh những cây thông chỉ cao quá đầu, rung tít trong nàng, những ngón tay bằng bạc dưới cái nhìn bao che của những cây tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng đã làm nổi vật lên vẻ đẹp rực rỡ của Sa Pa. Những con đèo trên Sa Pa lúc được nắng chiếu sáng cũng trở thành đẹp lạ thường: nắng đã mạ bạc cả tuyến đường đèo. Hoa ở Sa Pa thì muôn màu rực rỡ. Lúc đọc tới đây, với cảnh đẹp tương tự, người đọc mang theo cảm nhận khát khao được tới với Sa Pa để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nơi này. Có thể nói, tự nhiên Sa Pa hiện lên đẹp thơ mộng, hư ảo và phải là người có con mắt nhìn tinh tế và chuẩn xác, tiếng nói nghệ thuật giàu chất thơ mới có thể vẽ lên một bức tranh tuyệt đẹp tương tự.

phan tich tac pham lang le sa pa cua nguyen thanh long

Bài văn Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa Pa tuyển chọn

Trên nền bức tranh tự nhiên kì ảo đó, Sa Pa còn đẹp thêm biết bao với những con người làm việc quên mình cho tổ quốc. Trước hết là anh thanh niên làm công việc khí tượng kiêm vật lí địa cầu, một mình sống trên đỉnh Yên Sơn cao hơn hai nghìn sáu trăm mét, quanh năm suốt tháng, giữa cỏ cây và mây núi Sa Pa. Đó là một con người đầy trách nhiệm, say mê với công việc và ân tình với mọi người. Anh hiểu công việc của mình tuy gieo neo nhưng thiếu nó cháu buồn tới chết mất vì công việc là thú vui, là nguồn sống của anh. Anh đã tìm được hạnh phúc trong công việc. Anh quan niệm công việc là người bạn đường với mình, chính vì thế cuộc sống của anh ko bao giờ tẻ nhạt và buồn chán. Anh tâm tư: lúc ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được? Huống chi việc của cháu gắn liền với bao anh em đồng chí dưới kia. Con người đó cũng có quan niệm về hạnh phúc thật giản dị nhưng hết sức cao đẹp – đó là được lao động, được góp sức sức mình cho tổ quốc. Vì thế, lúc biết tin nhờ mình phát hiện đám mây khô nhưng mà ko quân ta hạ được nhiều phi cơ Mĩ, anh thấy mình thật hạnh phúc. Tóm lại, được góp sức cho khoa học là lí tưởng sống của anh. Suy nghĩ của anh về cuộc sống thật đẹp, thật thâm thúy. Ko chỉ là người có suy nghĩ đẹp, anh còn là người biết hành động đẹp. Trong hoàn cảnh hết sức gieo neo, một mình sống vắt vẻo trên đỉnh Yên Sơn, làm bạn với rừng xanh, mây trắng, bão tuyết, sương rơi để đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất, tham gia vào việc báo trước thời tiết hàng ngày, phục vụ sản xuất, phục vụ đấu tranh. Dù ko người nào đôn đốc, rà soát, nhưng anh vẫn tự nguyện tự giác với ý thức trách nhiệm cao. Công việc yêu cầu phải thực hiện vào những thời khắc khó khăn như nửa đêm giữa mùa đông giá rét, nhưng bất kì trong hoàn cảnh nào, tới đúng thời khắc đó là anh tỉnh giấc, xách đèn đi ốp, xách máy đi đo, ko bỏ sót một ngày nào, ko quên một buổi nào, lặng thầm dẻo dai suốt nhiều năm trời. Nhưng khó khăn hơn tất cả đối với anh chính là vượt qua sự lẻ loi, vắng vẻ, quanh năm suốt, tháng ko một bóng người. Và anh đã vượt qua được bằng sự miệt mài, say mê trong công việc. Anh đã dùng tất cả thời kì, tâm huyết, tâm trí, sức lực cho nhiệm vụ được giao, rảnh một tí là anh lại lấy sách ra để trò chuyện. Từ những công việc lặng lẽ lặng thầm đó, anh đã góp phần trực tiếp vào thắng lợi chung của quân và dân miền Bắc. Đặc thù, Nguyễn Thành Long đã khôn khéo đưa vào truyện cụ thể anh thanh niên tặng cô gái bó hoa nhiều màu sắc sặc sỡ. Bó hoa đó ko chỉ là vẻ đẹp của tự nhiên, đất trời Sa Pa nhưng mà nó còn là vẻ đẹp của cuộc đời nhưng mà anh thanh niên đã phóng khoáng tặng cho mọi người. Cụ thể đó đã toát lên một chân lí: hãy sống đẹp, hãy quan tâm tới nhau, hãy tới với nhau bằng tất cả tấm lòng và tình cảm nhân hậu.

Thông qua lời kể của anh thanh niên, ta còn thấy một ông kĩ sư vườn rau cần mẫn, say mê, siêng năng làm việc, ngày ngày quan sát cách lấy mật của ong, cách ong thụ phấn để tìm cách tăng năng suất cây trồng, đó là một mục tiêu đẹp. Còn nhà nghiên cứu khoa học thì mười một năm ko xa vắng cơ quan, luôn trong tư thế sẵn sàng đợt sét để lập bản đồ sét Việt Nam, tìm cho ra của chìm nông, chìm sâu dưới lòng đất để làm giàu cho tổ quốc. Anh mặc cho tuổi xuân trôi đi, quên cả hạnh phúc riêng tư, bất chấp mọi nguy hiểm. Dù chỉ được giới thiệu một cách gián tiếp nhưng họ đã tạo thành một toàn cầu những con người tương tự như anh thanh niên luôn miệt mài lao động, trong sự hi sinh lặng thầm lặng lẽ. Nhan đề của truyện là Lặng lẽ Sa Pa nhưng Sa Pa có thật sự lặng lẽ ko? Tác giả đã giảng giải một cách hết sức đơn giản cho người đọc: Trong cái lặng im của Sa Pa, dưới những dinh thự cũ của Sa Pa, một Sa Pa nhưng mà chỉ nghe tên người ta đã nghĩ tới chuyện ngơi nghỉ có những con người đang làm việc và lo nghĩ tương tự cho tổ quốc. Qua cách đặt nhan đề của truyện, tác giả muốn ngợi ca những con người sống đẹp, họ lao động một cách say mê và quên mình cho tổ quốc, họ đã tăng lên và mở rộng tâm hồn người đọc: hãy mến thương nhau và sống đẹp hơn.

Nhà văn Nguyễn Thành Long đã đem lại cho chúng ta niềm cảm hứng dạt dào về vẻ đẹp tự nhiên và con người Sa Pa. Người đọc như nghe thấy được những lời khuyên nhủ nhỏ nhẹ, tâm tình của nhà văn qua thiên truyện đầy chất thơ với cái tên lạ mắt Lặng lẽ Sa Pa. Đó là hãy nhìn vào mọi người để phát hiện những điều vô cùng nhỏ nhưng đáng ngợi ca biết bao.

——————-HẾT BÀI 1——————–

Ngoài ra, Phân tích nhân vật ông họa sĩ trong bài Lặng lẽ Sa Pa và nội dung Trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa, em thích nhất điều gì? Nêu ý kiến của em về điều đó đều là những bài học quan trọng trong chương trình Ngữ Văn lớp 9 nhưng mà các em cần phải chú ý.

2. Phân tích tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, mẫu số 2:

Xanh ngát trong nền văn học Việt Nam thế kỉ 20, nổi bậc lên cây bút Nguyễn Thành Long. Ko khai thác hiện thực cuộc sống khốc liệt, sắc cạnh và sục sôi như các nhà văn khác, Nguyễn Thành Long đã lựa chọn cách biểu đạt nhẹ nhõm, sâu lắng như chính tâm hồn ông, bởi ông yêu văn, yêu cả cuộc sống. Truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” trình bày thâm thúy phong cách nghệ thuật đó. Vẻ đẹp Lặng lẽ Sa Pa trầm lắng nhưng rộn rực và tinh tế vô cùng.

Văn Nguyễn Thành Long có giọng buồn êm dịu như một bài thơ, nhỏ xinh run rẩy như một bông cúc nở trong sương sớm. Ta ngơ ngẩn trước vẻ đẹp của bông hoa và đắm say trước đất trời hòa thắm mến thương. Nhiều lúc, hồn văn Nguyễn Thành Long làm dịu mát lòng ta như mạch nguồn trong trẻo, dịu dàng.

Truyện ngắn của Nguyễn Thành Long lúc nào cũng nhẹ nhõm, tình cảm, thường pha chất kí và giàu chất thơ, thấm đẫm chất trữ tình. Văn ông thường ánh lên vẻ đẹp của con người nên có khả năng thanh lọc làm trong sáng tâm hồn, khiến chúng ta thêm yêu cuộc sống.

Truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” được xây dựng xoay quanh một tình huống truyện khá đơn giản nhưng mà tự nhiên. Đó chính là cuộc gặp mặt tình cờ của mấy người khách trên chuyến xe lên Sa Pa với anh thanh niên làm công việc khí tượng trên đỉnh Yên Sơn. Cuộc gặp mặt ngắn ngủi cũng đủ để tác giả khắc họa “bức chân dung” anh thanh niên – nhân vật chính một cách tự nhiên và tập trung, qua sự quan sát của các nhân vật khác và qua chính lời lẽ, hành động của anh.

Đồng thời, qua “bức chân dung” của người thanh niên, qua sự cảm nhận của các nhân vật khác về anh và những người như anh, tác giả đã làm nổi trội được chủ đề của tác phẩm: Trong cái lặng lẽ, vắng vẻ trên núi cao Sa Pa, nơi nhưng mà nghe tên người ta chỉ nghĩ tới sự ngơi nghỉ, vẫn có bao nhiêu người đang ngày đêm làm việc miệt mài, say mê, góp sức sức mình dựng xây tổ quốc.

bai van phan tich ve dep thien nhien va con nguoi trong lang le sa pa

Phân tích vẻ đẹp tự nhiên và con người trong Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long hay nhất

Đọc Lặng lẽ Sa Pa, người đọc lặng lẽ bước theo bước chân của các vị du khách, rời Hà Nội, rời xa phố phường chật chội tới với tự nhiên thắm xanh Tây Bắc. Cái thú vị trước tiên là mở đầu thiên truyện, nhà văn đã hướng ngòi bút vào mô tả vẻ đẹp cảnh sắc tự nhiên Tây Bắc, rồi tới cái đẹp u tịch, mê li của Sa Pa.

Có nhẽ nhà văn luôn mong đợi điều đó. Ông cũng yêu tự nhiên lắm, thế nên tới với với Tây Bắc ông cũng hồ hởi như con trẻ, say đắm biểu đạt nó. Tây Bắc xuất hiện với nắng đốt cháy rừng cây, nắng mạ bạc con đèo… Cây hoa tử kinh thỉnh thoảng nhô cái đầu màu hoa cà lên trên màu xanh của rừng. Mây bị nắng xua, cuộn tròn lại từng cục, lăn trên các vòm lá ướt sương, rơi xuống đường cái, luồn cả vào gầm xe.

Chỉ vài nét chấm phá điểm xuyết như trong thơ cổ, nghệ thuật nhân hóa, so sánh rực rỡ, tác giả đã nhanh chóng khắc họa bức tranh tự nhiên Sa Pa với vẻ đẹp trong trẻo, thơ mộng, quyện tròn tình người. Người đọc ko hề thấy một Tây Bắc dữ dội với đèo cao, vực thẳm, dốc đá trơ trọi,… nhưng mà chỉ thấy một Tây Bắc tươi xanh, trẻ đẹp như một sơn nữ, nhấp nhoáng trong làn sương mờ ẩn vừa hữu tình vừa khơi gợi say mê khám phá.

Mô tả bức tranh tự nhiên bằng tiếng nói trong sáng, mỗi chữ, mỗi câu như có đường nét, hình khối, sắc màu. Người đọc cứ rộn ràng theo nhịp độ văn mang âm hưởng một bài thơ về tự nhiên tổ quốc, thôi thúc lòng người tới với miền địa đầu tổ quốc.

Có thể nói, Nguyễn Thành Long đã khôn khéo để cho bức tranh đó được cảm nhận bởi du khách, với nhiều tâm trạng, nhiều thế hệ, nhiều trải nghiệm không giống nhau. Có lúc rất thân thuộc của người tài xế, có lúc xa lạ của cô kĩ sư, có lúc triết lí của ông họa sĩ. Hình ảnh tự nhiên được lột tả nhiều mặt, chuyển đổi liên tục, ngày càng rõ, có sức cuốn hút vô cùng.

Trên nền cảnh hùng vĩ đó, nhân vật anh thanh niên dần dần hiện lên qua lời giới thiệu của bác lái xe trong cuộc trò chuyện với khách. Đó là “một trong những người cô duy nhất thế gian”, rằng anh ta rất “thèm người” và nếu họa sĩ tới gặp thì thế nào “cũng thích vẽ”. Lời mào đầu đã thực sự gây hứng thú đối với ông họa sĩ và cô kĩ sư – những người luôn mong ước được gặp mặt để ghi nhận những người hùng người thầm lặng trên khắp tổ quốc mình.

Xem thêm:   Bài văn viết về mùa thu

Ko để cho các nhân vật hy vọng lâu hơn nữa, Nguyễn Thành Long đã rất hạn chế diễn giải dài dong, cuộc gặp mặt diễn ra ngay sau đó. Đúng như lời bác tài xế đã giới thiệu, anh thanh niên quả thực tuyệt vời. Cuộc sống đơn độc, công việc vất vả nhưng ko vì thế nhưng mà tâm hồn khô héo, nó vẫn tươi xanh và tràn đầy sinh lực. Anh vẫn nhớ tặng bác tài xế củ tam thất cho bác gái bồi bổ sức khỏe. Vừa tiếp chuyện, anh vẫn kịp chạy đi cắt mấy bông hoa tặng cô kĩ sư trẻ. Cuộc sống của anh lúc nào cũng rộn ràng dù chỉ có mình anh trên đỉnh mây mù.

Lật từng trang văn của Nguyễn Thành Long, ta thấy anh thanh niên 27 tuổi sống và làm việc một mình trên đỉnh núi cao 2600m, quanh năm làm bạn với mây mù và cây cối. Công việc của anh là hằng ngày là “đo gió, đo mưa, đo nắng,tính mây và đo chấn động mặt đất, dự đoán thời tiết hằng ngày để phục vụ sản xuất và phục vụ đấu tranh”. Một công việc gian lao nhưng yêu cầu sự chuẩn xác, tỉ mỉ và ý thức trách nhiệm cao. Hoàn cảnh làm việc khó khăn, lại ko có người nào quản lí thế nhưng anh ko hề sao nhãng hay lười biếng: “nửa đêm dù mưa tuyết, gió lạnh, đúng giờ ốp thì cũng phải trở dậy ra ngoài trời làm việc”.

Sự hẻo lánh, vắng vẻ của núi rừng Tây Bắc; cuộc sống và công việc có phần đơn điệu, nhàm chán…là thử thách thực sự đối với tuổi xanh vốn sung sức và khát khao trời rộng, khát khao hành động. Nhưng cái gieo neo nhất đối với chàng trẻ trai đó là phải vượt qua sự lẻ loi, vắng vẻ quanh năm suốt tháng ở nơi núi cao ko một bóng người.

Thú vị nhất là cụ thể lẻ loi tới mức “thèm người”, anh thanh niên phải lăn cây chặn đường ngừng xe khách qua núi để được gặp mặt, trò chuyện. Người đọc sẽ mỉm cười lúc tới đoạn này và càng yêu quý anh hơn. Thật có gì khủng khiêp hơn lúc tách ta ra khỏi cuộc sống con người. Đó cũng là bản năng của con người nhưng mà anh thanh niên quyết giữ gìn lấy, ko để cho cái lạnh và làn sương mù Tây Bắc làm cho khô kiệt đi.

Chỉ 30 phút trò chuyện nhưng cũng đủ để những người xúc tiếp kịp ghi một ấn tượng thâm thúy, kịp để ông họa sĩ thực hiện bức kí họa chân dung, kịp để cô kỹ sư bối rối và có những cái gì đó thật thân thiết với anh thanh niên. Rồi dường như anh lại khuất lấp vào trong mây mù ngút ngàn và cái lặng lẽ muôn thuở của núi cao Sa Pa. Trong cái yên lặng của Sa Pa, dưới những dinh thự cũ kĩ của Sa Pa, Sa Pa nhưng mà chỉ nghe tên, người ta đã nghĩ tới chuyện ngơi nghỉ, có những người làm việc và lo nghĩ tương tự cho tổ quốc.

Nguyễn Thành Long đã rất thành công lúc chọn cách kể chuyện nhỏ nhẹ như lời tâm tình. Sự hòa lẫn giữa lời dẫn chuyện và sự dẫn dắt giữa các nhân vật làm cho câu chuyện trở thành tự nhiên, cảnh vật phô bày trước mắt người đọc. Nhân vật chính hiện lên đa hiều giúp người đọc nhanh chóng cảm nhận khá toàn diện. Với Lặng lẽ Sa Pa, Nguyễn Thành Long đã đóng góp một tiếng thầm thì lặng ngợi ca những người người hùng đã quên mình làm việc, góp sức xây dựng quê hương, tổ quốc trong thời đại mới. Đó cũng là một phát hiện khá mới mẻ, một điểm nhìn rực rỡ của nhà văn.

—————-HẾT——————

Ngoài nội dung ở trên, các em có thể tìm hiểu thêm phần Phân tích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa, từ đó nêu ý nghĩa, tư tưởng của tác phẩm này nhằm sẵn sàng cho bài học này.

Ngoài ra, Dựa vào nội dung tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, hãy nhập vai nhân vật cô kĩ sư để kế lại câu chuyện là một bài học quan trọng trong chương trình Ngữ Văn 9 nhưng mà các em cần phải đặc thù lưu tâm.

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-ve-dep-thien-nhien-va-con-nguoi-trong-lang-le-sa-pa-cua-nguyen-thanh-long-40738n.aspx

Từ khoá liên quan:

phan tich ve dep thien nhien va con nguoi trong lang le sa pa cua nguyen thanh long

, dan y ve dep thien nhien va con nguoi trong lang le sa pa, neu suy nghi cua em ve thien nhien va con nguoi trong lang le sapa,